Where China Isn’t Winning – David Lundquist : Nơi mà Tàu không thắng được

Sinh viên Tàu: học vẹt, biết ít – Nguyễn Văn Tuấn

Hôm nọ, tác giả David Lunquist (*) viết một bài về sinh viên Trung Quốc (sẽ gọi ngắn là “Tàu” cho tiện) rất thú vị. Bài báo có tựa đề là Where China isn’ twinning(nơi mà Tàu không thắng được). Nơi đó là đại học. Đại học Tàu còn lâu mới sánh với đại học Mĩ, ông này nói thế. Bài này cũng là một nhắc nhở cho Việt Nam. Đại khái Tôi tóm lược vài ý chính của bài này như sau:

1. Học vẹt. Sự yếu kém của nền giáo dục Tàu thì ít nhiều đã được biết đến. Đó là nền giáo dục học vẹt. Những nỗ lực chạy theo những thước đo học thuật (như công bố quốc tế) và nhồi nhét (học đến 25 giờ mỗi tuần) dẫn đến tình trạng quá tải.

 

2. Thư viện nghèo nàn. Thư viện là “thánh đường” của học thuật, là một loại cơ sở vật chất không thể nào thiếu được trong bất cứ đại học nào. Thế nhưng thư viện của đại học Tàu thì quá nghèo nàn, phần lớn là những loại sách mà đại học Mĩ đã vứt bỏ từ lâu. Ngược lại, các đại học lớn của Mĩ có hẳn một thư mục sách văn học của Tàu mà ngay cả đại học Tàu cũng khó so sánh nổi.

3. Kí túc xá dành cho sinh viên của đại học Tàu thì còn tệ hơn. Năm, sáu sinh viên phải sống chung một phòng, với chỉ một phòng tắm nằm ở cuối dãy nhà!

4. Sinh hoạt ngoại vi. Những sinh hoạt ngoài học hành trong các khuôn viên đại học Tàu thì thật là nghèo nàn. Về lĩnh vực này, có lẽ các đại học Mĩ đứng đầu thế giới. Ở Tàu, khái niệm “học” được hiểu một cách rất hẹp, và khái niệm học được xem là ưu tiên hơn khái niệm trưởng thành về nhân cách. Do đó, sinh viên Tàu không hiểu mình bằng sinh viên Mĩ.

Sinh hoạt giải trí của sinh viên đại học Tàu lại càng thiếu thốn. Đại học thiếu những phương tiện cho họp hội, nên có khi sinh viên phải trưng dụng nhà bếp, nhà ăn làm mơi họp, và họ bàn chuyện trong mùi cơm chiên và xì dầu!

5. Chính trị hoá. Nhưng có một sinh hoạt ngoài học thuật mà tất cả sinh viên khó tránh tham gia. Đó là Đoàn Thanh niên Cộng sản. Ở Tàu, sự cởi mở giáo dục bị đóng chặt khi Đảng Cộng sản Tàu ra đời. Và, bộ máy của Đảng ăn sâu vào từng bộ môn, từng phân khoa. Bộ máy của Đảng có quyền quyết định tất cả, và có quyền giết chết bất cứ nỗ lực dân chủ nào. Cũng có vài hội đoàn ngoài Đảng, nhưng thành viên cũng là những người của Đoàn đang phấn đấu trở thành đảng viên, còn người ngoài Đảng hay ngoài Đoàn thì bị cô lập và vô hiệu hoá.

6. Ra ngoài đã khó, về càng khó hơn. Trong bối cảnh chính trị hóa đó, nhiều sinh viên Tàu ra nước ngoài học không về nước. Theo ước tính của một giáo sư thuộc Đại học Thanh Hoa (mới kỉ niệm 100 năm thành lập), có khoảng 40-60% sinh viên của đại học này ra ngoài học và ở lại nước ngoài.

7. Ngờ vực. Nhận thức được vấn nạn chảy máu chất xám, Nhà nước Tàu có nỗ lực mời gọi các nhà khoa học Tàu đã thành danh ở nước ngoài về nước nghiên cứu và giảng dạy. Họ lập ra những quĩ nghiên cứu dành cho các nhà khoa học gốc Tàu ở nước ngoài. Thế nhưng theo như một giáo sư am hiểu tình hình, muốn có tiền từ quĩ này không dễ chút nào, vì ở Tàu, tài trợ cho khoa học tuỳ vào những mối liên hệ cá nhân và “chung chi”.

Dù kinh tế Tàu phát triển, nhưng đối với thế hệ mới Tàu thì con đường tương lai không được trải bằng vàng. Và, con đường tương lai đối với thế hệ mới ở Tàu cũng chẳng có gì xán lạn.

Đọc qua những nhận xét này, tôi phải nói có nhiều điểm rất giống VN. Chẳng hạn như về thư viện, thì quả thật thư viện của các đại học VN còn quá nghèo nàn. Sách vở cũ kĩ, không có hay thiếu tập san khoa học cập nhật hoá, thư viện thì mở theo giờ hành chính, v.v. Còn mấy chuyện chính trị hoá thì không biết VN có như Tàu hay không thì tôi không biết, nhưng hôm nọ một anh bạn kể chuyện khi anh ấy ghé thăm một viện khoa học ở Bắc Kinh, rằng người ta phân biệt các nhà khoa học là đảng viên (trước cửa phòng có cờ búa liềm) và nhà khoa học “ngoại đạo” (không có gì để nhận dạng). Nghe qua ai cũng thấy ngạc nhiên! Cũng may là VN chưa có phân biệt kiểu đó.

(*) David Lunquist là giảng viên về triết học phương Tây tại Đại học Thanh Hoa ở Bắc Kinh.

Link:  http://nguyenvantuan.net/education/3-edu/1445-sinh-vien-tau-hoc-vet-biet-it-

+ + + + +

This is fulltext:

Where China Isn’t Winning – David Lundquist

American universities tower high above China when it comes to producing human capital, by far America’s greatest comparative advantage.

Consider two major news stories prominent in American discourse recently. First, China is rising. Second, American universities have had much abuse heaped upon them: declining standards, “neoliberal” corruption of academia and worries about universities exacerbating class divides.

Both of those stories might be overblown. An American only a few years separated from college life and now a lecturer at China’s top university, I suggest that when it comes to higher education, American institutions are leaving China’s in the dust.

No Comparison

The weaknesses of the Chinese classroom are more or less well-known: rote learning, an America-inspired fixation with metrics for professorial performance (scholarly publications) and students with upwards of twenty-five class hours per week, resulting in large class sizes.

Libraries, the cathedrals of learning necessary for any university, are not up to specification. Newly built yet still cramped, they contain a ragtag collection of discarded books from American universities. The typical American community college boasts about the same. Contrast this with formidable collections of Chinese literature at elite American institutions.

Housing facilities are also inferior. Students live four or six to a room, with a bathroom at the end of the hall. That’s not to say that American-style amenities are the way to go—there’s obviously some waste. But exactly where is the emotional development on Chinese campuses? Amenities, perks and comfort zones might be what students need during four years of emotionally taxing, intensive social experiences.

The Extracurricular Advantage

It is in the less discussed extracurricular domain where American institutions really best their peers in the world. This is where the massive advantages the United States still enjoys in creating human capital are found.

China is a more conservative society than many Western ones. A narrow concept of learning is prioritized over wider notions of personal growth common to many Americans. Chinese students are not only less likely to graduate without pleasant and fulfilling romantic experiences, they’re also less likely to know themselves in many senses that Americans see as essential: tendencies under stress, life trajectory or, more practically, career preferences.

Chinese students seek release from stress just like everyone—a little recreation or time to let go. But as for on-campus entertainment for students, China fails again. Lacking a student meeting hall, group meetings are often held in cafeterias amid the aroma of fried rice, above drips and drops of sauce and soup.

Red Campus

There is one extracurricular activity on campus with a serious following and predictable loyalty—the Communist Youth League. In China, educational openness stops where the Chinese Communist Party begins. And in Chinese universities, party tentacles reach down into every department and faculty, choking off potentially independent power structures, as recently seen in the undermined election effort of apopular Beijing professor running for the National Party Congress. Student bodies are often composed of either alienated, apolitical youth on the one hand and tooth-and-nail careerist, aspiring party members on the other.

Tsinghua University has a tradition of political interference. In the late 1940s, its president Mei Yiqi fled to Taiwan, where the nationalists established their own Tsinghua, an institution that still exists today. During the Cultural Revolution, some of Tsinghua’s university and middle school students comprised Mao’s Red Guards, terrorizing the campus for much of the late 1960s. Tragically, the Red Guards themselves fell victim to violence when Mao judged them too powerful and subsequently pitted other student factions against them. Twelve students died in the summer of 1968 alone, with many others injured and abused. (Other stories are recounted by Johns Hopkins University professor Joel Andreas in The Rise of the Red Engineers.)

Last year was the one-hundredth anniversary of Tsinghua’s founding, an event administrators felt was better commemorated through galas, music and Jackie Chan visits than historical reflection. Perhaps this is because the history is uncomfortable. Tsinghua was not a Chinese undertaking. It was rather a charitable act on behalf of Christian missionaries from America, making use of indemnity payments extracted from China after its Boxer Rebellion targeted foreigners, foreign interests and missionaries in the early twentieth century.

2011 was also the one-hundredth anniversary of the Xinhai Revolution in China, usually deemed the start of “New China” by Westerners. (The PRC prefers to label the 1949 communist victory as New China’s beginning.) This was an especially inauspicious time, in any case, for the PRC to report thatabsconding government officials had embezzled over $120 billion, with many preferring to settle in the United States.

Like many Chinese elites, a large number of Tsinghua students will later seek graduate degrees in the United States. Tsinghua estimates that 40–60 percent of graduates who study abroad do not return. The government has tried to stop this brain drain by providingmoney for talented researchers, especially Chinese scientists already established abroad. This is not easy, one professor explains, when funding in the PRC has traditionally been divvied up based on connections.

A Long Grind

Suicide rates are a controversial subject on Chinese campuses, so much so that neither universities nor the government publish statistics. Suicide here can be partly attributed to the immediate material pressures weighing upon Chinese students.

Despite economic growth around them, Chinese students face tremendous pressure from their future job searches, especially since the “growth” touted by the Chinese Communist Party represents China’s mastery of manufacturing and assembly, manual labor that Chinese graduates have no interest in. And even Chinese qualified to work at Western firms havehigh turnover due to gaps in education, including a lack of creativity, flexibility and communication.

For China’s next generation, the road ahead is not paved in gold, nor is it very inviting. Lest this be cause for American relief—that somewhere, someone is worse off—Americans should remember that economic links render China’s future important to the United States. And if the future of China is in part seen in its universities, there is cause for concern. Every day I’m reminded that the students I engage with here are in the midst of a great grind through a troubled, antiquated system—and then outward into a China moving faster than it can handle.

David Lundquist is a lecturer of Western philosophy at Tsinghua University in Beijing.

Link: http://nationalinterest.org/commentary/where-china-isnt-winning-6519

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: