Việc “văng tục” khi giảng bài của TS Lê Thẩm Dương đang là tâm điểm chú ý của dư luận

nguyenthanhnam1210: Mấy hôm nay lên mạng theo dõi nhiều hơn cả là các bài giảng của  TS Lê Thẩm Dương. Thiết nghĩ trước 1 vấn đề mỗi  người có cách nhìn nhận khác nhau. Sau 1 loạt bài tổng hợp trước đây, tôi post mấy bài có ND “hơi ngược lại”. Hi vọng có thời gian rỗi sẽ có dịp bình luận riêng, giờ vẫn chỉ là những góp nhặt mà thôi.

Thầy “văng tục” khi giảng bài, có thực điều đó là bình thường?

Câu chuyện của tiến sĩ Lê Thẩm Dương (Đ.H Ngân hàng TP Hồ Chí Minh) văng tục lúc giảng bài đang xôn xao cộng đồng mạng và gây không ít bức xúc trong dư luận và nhất là các trí thức đang ở cương vị người Thầy.

Ở đây có một điều bất ngờ là, qua một khảo sát của mạng báo Giáo dục: bạn thấy thế nào về việc một tiến sĩ lại có lời lẽ văng tục trên bục giảng, có 24150/27577 (chiếm 87.57%) ý kiến trả lời xem đó là chuyện này là bình thường.

Có thực điều đó là bình thường?

Nếu ta coi cách giảng của Thầy là lôi cuốn, hấp dẫn bởi những đệm tục và pha trò thì e là quá dễ dãi. Môi trường giáo dục là môi trường nêu gương. Một người thầy không thể là tấm gương khi anh quá đời thường hóa, thô tục hóa bài giảng để gây nên không ít những phản ứng thiếu thiện cảm từ phía xã hội.

Và nếu người thầy chỉ quan tâm đến chất lượng bài giảng, rằng giảng như thế là hiệu quả, lối cuốn hấp dẫn người học thì có lẽ nội dung giáo dục của các chương trình đào tạo giáo viên về tính mô phạm chuẩn mực hiện nay là điều không cần thiết và người thầy mặc sức phô diễn!

Tôi cho là, không nên dễ dãi chấp nhận kiểu giảng bài như thế trên trường đại học hay bất kỳ một cuộc nói chuyện nào có tính khoa học (ngoại trừ câu chuyện phiếm giữa hai người!) và những học viên sinh viên càng không nên tung hô hay đề cao một người thầy như thế.

Dù có biện hộ cho muôn vàn lý do gì nữa, có những lý do xem ra có lý kiểu như: được bên đặt hàng mời giảng nói chuyện ấn tượng, hay giảng ở một đối tượng không phải là sinh viên. v.v. thì lối giảng như thầy Dương cũng khó có thể mà chấp nhận được. Bởi lẽ, dù ở góc độ nào thì thầy Dương vẫn là người thầy, đó là điều không thể thay đổi.Người thầy không phải là diễn viên diễn vai người Thầy, càng không phải là người thầy đang núp bóng dưới vai diễn anh hề. Vì vậy, dù cách nói chuyện đó là ấn tượng, dù gây hứng thú đối với học trò, dù rất nhiều người nghe và khen cuốn hút đi chăng nữa, thì tiêu chí đầu tiên của sư phạm nghĩa là tính chuẩn mực, mô phạm về mặt nhân cách không được đảm bảo. Chỉ riêng sự vi phạm đó, dư luận lên án thầy Dương là điều dễ hiểu.
Tôi cũng đã từng là một giảng viên, đã nghe không ít lời phàn nàn của học trò về đồng nghiệp có cách giảng na ná thầy Dương và tôi cảm thấy không yên tâm nếu như xã hội chúng ta có nhiều người thầy giảng bài kiểu như vậy.Nếu coi chuyện giảng bài của Thầy Dương là bình thường thì tôi e rằng cách nhìn nhận của xã hội chúng ta có vấn đề. Hoặc là quá thoáng trong đánh giá, hoặc là dễ dãi trong nhìn nhận khi xã hội hiện nay của chúng ta đang phơi bày không ít sự trần trụi thiếu dưỡng chất văn hóa cần chấn chỉnh.Có lẽ cần thấy rằng, người Thầy thì mãi vẫn là người thầy cần có nhân cách chuẩn dù xem xét ở góc độ nào. Sở dĩ những người Thầy như Chu Văn An, hay Khổng tử -Trung Hoa trở thành “vạn thế sư biểu” cũng là nhờ nhân cách của người Thầy tỏa sáng trong họ.

Có thể, có bạn cho rằng, quan niệm như thế là cứng nhắc, là thiếu biện chứng khi xem xét câu chuyện thực của Thầy Dương về người thầy trong bối cảnh xã hội hôm nay, song tôi cho rằng, quả thật, câu chuyện của TS Lê Thẩm Dương là một điều đáng tiếc.

Bao nhiêu năm đứng trên bục giảng, có một vốn kiến thức uyên thâm và được nhiều thế hệ học trò ghi nhận như thầy Dương, chỉ vì những lời lẽ “văng tục” được quay video và lan truyền lên mạng mà thầy bị xã hội lên án và không ít người bày tỏ nỗi thất vọng về nhân cách người thầy.

Câu chuyện đó của TS Dương chắc hẳn không chỉ để lại kinh nghiệm cho riêng thầy mà cho tất thảy những người thầy cô đang đứng trên bục giảng hôm nay bởi hơn ai hết, xã hội đang kì vọng họ là những hình mẫu nhân cách chuẩn mực của xã hội./

Link: http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Thay-vang-tuc-khi-giang-bai-co-thuc-dieu-do-la-binh-thuong/128958.gd

+ + + + +

Bài dưới đây đáng để quan tâm:

MỘT SỐ NHẬN XÉT VỀ BÀI GIẢNG CỦA TS.LÊ THẨM DƯƠNG Ở FSB

Theo tôi, nếu những bài giảng 1 TS tự xưng là chuyên gia chỉ với những kiến thức phổ thông đã rất nhiều sai sót như vậy, nội dung học thuật thì nghèo nàn, phải được sơn phết mua vui một cách rẻ tiền bằng những câu nói tục và những câu chuyện bậy bạ thế này mà được tung hô, được khen là đổi mới thì thật đáng buồn cho nền giáo dục và trình độ học thuật nước nhà. 1 nền giáo dục muốn thành công phải giúp để người học nâng cao được phần Người chứ không phải cố gắng chiều lòng, thỏa mãn được phần Con trong mỗi chúng ta.

Mấy ngày qua, dư luận báo chí ồn lên về vụ TS.Dương giảng bài có nhiều lời nói tục ở FSB. Tuy nhiên, rất đông giới trẻ, đặc biệt là các bạn sinh viên lại đánh giá cao bài giảng và cho rằng nội dung hay, kiến thức uyên thâm, cách truyền đạt hấp dẫn… Trước nhiều ý kiến trái chiều như vậy về bài giảng này tôi đã bỏ công nghe lại toàn bộ các clip và cố gắng ghi lại các ý chính về nội dung bài giảng. Ở đây tôi chỉ ghi lại vài ý chính và nhận xét về nội dung chứ không ghi lại các lời nói được cho là tục. Tôi trình bày thành từng clip để độc giả tiện theo dõi.
Clip 1
Mở đầu TS tới nói chuyện ở đây là phù hợp vì TS là đúng chuyên ngành quản trị vì là Trưởng Khoa Quản trị kinh doanh của Trường ĐHNH TP.Hồ Chí Minh (theo tôi biết thì TS lấy bằng TS trong ngành tài chính-ngân hàng). TS nói về 3 mức độ quản trị: Quản trị quốc gia, Quản trị doanh nghiệp và Quản trị cuộc đời. TS cho rằng về môn học thượng thặng nhất hiện nay là Quản trị cuộc đời. TS muốn nói về thực trạng 630 ngàn doanh nghiệp hiện nay đang khó cái gì và tốt nhất là tọa đàm từ phía dưới nói lên. TS nói TS trình bày tối đa 1-1,5 tiếng chứ không nên độc thoại.
TS nói các doanh nghiệp phải thay đổi thói quen mà quan tâm tới tình hình vĩ mô. TS nói về tình hình vĩ mô bị ảnh hưởng từ bên trong và bên ngoài. TS nói về khủng hoảng tài chính năm 2007. TS nói cuối năm 2008 nhà ở Mỹ rất rẻ, có căn chỉ có 1,8-2 USD (?). TS nhấn mạnh là tại thời điểm hiện tại BĐS ở Mỹ không gần như không bán hay cho thuê được (điều này không chính xác. Mặc dù kinh doanh BĐS ở Mỹ đang trải qua những giai đoạn rất tồi tệ nhưng theo số liệu thống kê mới thì năm 2011, các công ty ở Mỹ bán 302 nghìn căn nhà, thấp hơn 6,2% so với năm 2010:  http://cafef.vn/20120127093630957CA32/doanh-so-ban-nha-tai-my-bat-ngo-sut-manh.chn). TS nói về khủng hoảng thị trường tài chính ở Mỹ. TS có nói là ở Mỹ phải bơm tiền thẳng cho những người thiếu là doanh nghiệp? Nhưng sau khi bơm thì cung tiền tăng và lạm phát tăng và đồng USD mất giá (về lạm phát TS nói sai hoàn toàn. Lạm phát trong thời gian khủng hoảng ở Mỹ thấp tới mức người ta luôn sợ tình trạng giảm phát:  (2007: 2,85%; 2008: 3,85%; 2009: -0,34%; 2010: 1,64%; 2011: 3,16% http://inflationdata.com/inflation/inflation_rate/historicalinflation.aspx) . TS nói khi đồng USD mất giá thì những quốc gia giữ nhiều USD bị thiệt, chẳng hạn Trung Quốc giữ cả ngàn tỷ đô dự trữ (không hiểu TS lấy đâu con số ngàn tỷ chứ hiện nay dự trữ ngoại hối của Trung Quốc khoảng hơn 3,2 ngàn tỷ. Đây là con số rất phổ thông trên báo chí Việt Nam).
Clip 2
TS nói về khái niệm “Chiến tranh tiền tệ”. TS nói là cả thế giới chỉ Mỹ bị khủng hoảng tài chính nhưng sau khi Mỹ in tiền để cứu nền kinh tế thì cả thế giới bị dính (Ở đây không hiểu TS nói bị dính gì. Nếu bị khủng hoảng thì không phải vì đâu phải do Mỹ in tiền mà thế giới bị khủng hoảng tài chính). TS nói là do Mỹ in tiền nên Việt Nam bị lạm phát lây. TS nhấn mạnh năm 2008, lạm phát Việt Nam là 20% thì 13% là do yếu kém của chính phủ còn 7% là do nhập khẩu lạm phát từ Mỹ do mất giá USD (Không thể hiểu nổi TS lấy con số này ở đâu ra. Tôi đọc nhiều tài liệu kinh tế thì chưa hề thấy con số này. Không hiểu bằng cách nào TS có hay tính toán (?) chính xác được con số này Nhập khẩu lạm phát là có nhưng chưa thấy ở đâu tính được chính xác như TS? Chưa kể Mỹ bắt đầu thực hiện nới lỏng tiền tệ (QE1) từ cuối năm 2008 thì không thể nào tác động tới lạm phát Việt Nam ngay trong năm đó được. Đây là kiến thức hết sức phổ thông).  TS trình bày về ảnh hưởng của khủng hoảng tới nền kinh tế Việt Nam. Cách trình bày khá lôi cuốn và sinh động. Nhưng cũng chỉ là những kiến thức phổ thông. TS nói là biểu tượng của lòng yêu nước là phải tiêu quá cái mình có. Các nước Châu Âu tập cho dân lúc nào cũng phải có nợ thì đất nước mới lên được (???). Người Việt Nam cả đời chỉ chuẩn bị sống vì không dám ăn tiêu.
Clip 3
TS nói về khủng hoảng nợ công ở Hi lạp. TS nói ECB (Ngân hàng Trung ương châu Âu) cực kỳ tệ hại, cho vay xong không kiểm soát (Cái này sai hoàn toàn vì ECB không được quyền mua trực tiếp trái phiếu từ chính phủ thì làm sao cho Hi Lạp vay được???). TS nói về ảnh hưởng của nợ công châu Âu và ảnh hưởng của động đất sóng thần. TS nói người ta rút ra bài học là ai chết thì chết chứ chết hệ thống ngân hàng là toi (cái này thì thế giới biết lâu rồi chứ đâu phải mới rút ra?). TS nói thằng nào không có nông nghiệp thằng ý chết. TS nói Việt Nam ở xa nên ít bị sóng đánh. Cả thế giới GDP âm, chỉ có 9 nước là dương trong đó có Việt Nam. TS nói cũng may là Việt Nam có nông nghiệp nên ít bị ảnh hưởng. TS nói là Anh, Pháp và Mỹ giàu nhưng làm gì có nông nghiệp (Sai, vì Mỹ là 1 trong những nước xuất khẩu nông sản nhiều nhất thế giới, năm 2011 là 136,3 tỷ USD http://vietstock.vn/ChannelID/118/Tin-tuc/215288-xuat-khau-nong-san-my-dat-muc-cao-ky-luc-1363-ti-usd.aspx ). TS đề cao vai trò của nông nghiệp và phải ưu tiên cho nông nghiệp. Bài học thứ 3 rút ra là vào WTO là có nền kinh tế phẳng và khi gia nhập WTO thì thách thức nhiều hơn cơ hội.
Clip 4
TS nói về vai trò của tài nguyên chất xám và kinh tế tri thức (cái này không có gì mới). TS tự hào về những khái niệm mà TS cung cấp cho học viên như nhập khẩu suy thoái, nhập khẩu lạm phát, kinh tế tri thức … Lấy những khái niệm này nói chuyện với gái thì gái sẽ chết (Thực ra những khái niệm này sinh viên kinh tế chịu đọc 1 chút là biết cả). TS nói TS là thành viên hội tâm lý Việt Nam và rất rành về tâm lý và trình bày một số kiến thức về ngôn ngữ cơ thể. TS nói bạn gái phải trang bị kiến thức về ngôn ngữ cơ thể để biết thằng đực muốn gì và để tránh bị chồng đánh. TS nói là TS phải đọc được nhân viên. Và bạn gái phải trang bị cái đó để đọc được cái thằng đực nó nói gì. TS trình bày về kỹ năng tán gái và chỉ cách để nữ sẽ nhảy vào người nam vì nữ dữ dội hơn nhiều. TS nói đó chính là quản trị. TS nhấn mạnh về vai trò của quản trị trong doanh nghiệp cũng như nền kinh tế và nói rằng những thất bại của doanh nghiệp và đất nước trong thời gian qua cũng xuất phát từ quản trị.
Clip 5
TS nói có 7 lý thuyết kinh tế (?) nhưng không chống đỡ được mà phải dùng quản trị khủng hoảng và phải chung sống với khủng hoảng. TS nói về việc phải đi học MBA học tại sao của tại sao. Rồi nói về vai trò của quản trị khi tán gái đẹp mà chảnh. Phải thổi lên rồi hãy tán. TS nói là những thằng to cao đẹp trai thì IQ thấp, đã có tài thì phải dị tướng, đó là qui luật (Qui luật mà TS nói không đúng với các nghiên cứu trên thế giới cho thấy chiều cao đàn ông tỷ lệ thuận với thu nhập và các CEO của các công ty lớn đều có chiều cao hơn mức trung bình http://dvt.vn/20100726104712512p0c42/chieu-cao-va-tong-thong-my.htm). Làm nhân sự không biết điều này là chết. TS hỏi nên lấy to cao đẹp trai hay dị tướng, đó là kết quả của học thuật. TS nói về việc giám đốc ra quyết định, quyết định khó lắm. TS hỏi giờ phải chọn 1,8m và 1,1m thì vận dụng lý thuyết quản trị nên lấy ai. TS hỏi thêm là 1,1 m cụt 1 giò thì chọn ai và ra quyết định như thế nào…? Phải vận dụng qui luật  ra quyết định thế nào. TS nói con gái đẹp thì hàm lượng yêu tinh càng cao. Và TS hỏi nên lấy vợ đẹp hay xấu, đó là quyết định của nhà quản trị. Nên lấy vợ hoa hậu mất dạy hay Thị Nở có tứ đức. Ý nói là làm nhà quản trị khó ra quyết định. TS nói vận dụng của học thuật rất ghê gớm.  TS nói về qui luật khủng hoảng, là qui luật đối xứng hết thịnh đến suy. Đất nước hơi suy thế này thì cứ bình tĩnh, khắc phục được thì sẽ lên không thì tự nó cũng sẽ lên (tôi không hiểu TS dựa vào đâu mà lại nói như thế). TS nói mình là đàn ông nắm được qui luật rồi thì việc phụ nữ khóc không sợ và không cần dỗ vì hết khóc thì sẽ cười.
Clip 6
TS nói hạnh phúc gia đình tối đa chỉ 4 năm. TS lại đề cao vai trò của học thuật. TS nhấn mạnh đi nhấn mạnh là 13% (lạm phát) là do mình yếu. TS nói về thành công của nhập siêu năm vừa rồi là lần đầu tiên dưới 10 tỷ USD. TS nói về mặc cả gạo xuất khẩu. TS nói các kiến thức phổ thông về việc ngăn chặn nhập hàng xa xỉ và các hàng rào hải quan. TS lấy ví dụ về hàng rào hải quan ở Mỹ với vài mặt hàng Việt Nam. Vì thắng xuất khẩu nên tỷ giá thắng được là thắng thứ 2. Thắng thứ 3 là GDP tăng 5,9%. Thắng thứ 4 là tìm được sự đồng thuận của bọn thầy là chuyên gia, người dân và chính phủ là phải nâng năng suất của nền kinh tế lên. TS nói tới hệ số ICOR. 12 đồng ra 1, FDI 4/1. Doanh nghiệp tư nhân là 3/1.
Clip 7
TS nói về Quản trị sự thay đổi. TS nói về tái cấu trúc. Đầu tiên là tái cấu trúc doanh nghiệp, trong đó trọng tâm là DNNN. Nhà nước chia các DNNN thành 4 loại. TS nói 2012 là năm của tái cấu trúc, năm của thủ đối với các doanh nghiệp, đừng có hung hăng, là năm của tiền mặt và là năm tái cấu trúc chính mình. Tái sở hữu, tái qui trình, tái thiết bị. TS nói về tái cấu trúc hệ thống tài chính, trọng tâm là tái ngân hàng. Tái cấu trúc đầu tư công. TS nói là theo thống kê thì nước nào nợ trên 60% GDP thì đòn bẩy tài chính bị dài. TS nói vĩ mô đánh thẳng vào doanh nghiệp. Năm 2012 là khó hơn 2011 thế nhưng lãnh đạo thường chỉ nói chung chung thôi. TS liệt kê ra các khó khăn. Khó khăn đầu tiên là bẫy thu nhập trung bình.
Clip 8
TS nói tới năm nay các yếu tố đổi mới hết tác dụng rồi, nên phải làm 1 cái gì đó nếu sẽ không bị vướng bẫy thu nhập trung bình. TS nói về Nghị quyết ĐH 11 có 3 vấn đề chính để phá bẫy trung bình. TS nói là doanh nghiệp đang ở đỉnh cao sẽ có thể là lúc báo hiệu chết đi xuống. TS nói đất nước phải thay đổi cơ chế chọn người tài. Phải phát triển cơ sở hạ tầng. Thứ 3, phải chuyển sang dùng công cụ thị trường. Phải nắm được cái này thì mới kinh doanh được trong 5 năm tới. TS nói bản chất của kinh doanh phải cúi càng sâu xuống để móc túi thằng khác. TS nói về tính chiến đấu của người Bắc cao hơn người nam. TS nói doanh nghiệp phải hòa nhịp vào xu thế tái cơ cấu, đừng say mê con ông cháu cha nữa. TS nói đời TS thắng được là do nắm được qui luật khá tốt. TS nói là đó là 3 đòn để để phá bẫy thu nhập trung bình và các doanh nghiệp cần phải được hưởng lợi từ đó (nhưng làm sao để được hưởng lợi thì không nói). TS nói về việc phải tái cấu trúc gia đình, vì chồng hay bị hiệu ứng nhàm chán và so sánh. Các bạn nữ phải kê lại giường, làm lại đầu tóc để trở thành 1 cô gái khác. TS khuyên 1 chị trong lớp phải làm tóc lại cho trẻ trung.
Clip 9
TS nói thế nào là tình yêu. TS nói về thế nào là đàn ông và hỏi 1 bạn nữ xem ham thầy hơn hay ham chồng hơn. TS nói về khuất phục người khác cần có quyền pháp lý và quyền chuyên môn, quyền cá nhân. Sếp thì tâm hồn phải đẹp, chơi phải đẹp với lính thì lính mới không chơi xấu. TS nói trong gia đình quyền chuyên môn và quyền pháp lý như nhau. TS nói đàn ông chỉ biết ở nhà như nhà trọ, có tiền là lập quĩ đen. TS nói xét về MBA mà nói thì tổng quyền trong gia đình thì người phụ nữ nhiều quyền hơn và sợ vợ là quyền phổ biến. TS nói xây nhà xây hòn non bộ để đuổi nhau với vợ. TS nói học quản trị nhìn cái gì cũng thấy. TS nói nhà TS xây 2 hòn non bộ và chạy theo hình số 8. TS nói 5,9% GDP vừa rồi thì số của cải do nữ cống hiến là hơn 1 nửa và chính sách của Đảng về cán bộ nữ rất thành công (Phải khẳng định con số này TS đưa ra hết sức tầm bậy vì chắc chắn không nước nào thống kê riêng về GDP do nam và nữ tạo ra cả). Sự thành công của đàn ông và thất bại đều ở phụ nữ. Phải biết quản trị cuộc đời. TS nói phải biết vận dụng quản trị và tí phải nói cụ thể từng doanh nghiệp nói luôn chứ không thể nói chung chung ở đây.
Clip 10
TS nói là bị dính bẫy trung bình và phải vận dụng môn quản trị sự thay đổi. Cái thứ 2 là mắc bẫy WTO và sẽ bán hàng khó hơn khi bị cạnh tranh. TS nói năm 2012 là năm ổn định chứ đừng tham lợi nhuận. TS nói nền kinh tế đang trong quá trình thay đổi. tăng trưởng kinh tế hiện nay đang chủ yếu do móc tài nguyên. Mới chỉ là tăng trưởng chứ không phải phát triển. Vẫn dựa trên nền lao động chất lượng thấp và ăn một trị giá gia tăng rất thấp. Mô hình kinh tế đã đến ngưỡng rồi. Hiện nay vẫn giao quyền cho địa phương quá nhiều nên hơn 100 cảng biển và 22 sân bay nên lỗ hết. Mỗi tỉnh là 1 pháo đài. Các anh chị rất dễ dính cái này. Hiện nay đang dùng công cụ hành chính và sẽ có nhóm có lợi, nhóm có hại nhưng quyền lợi quốc gia sẽ có lợi (chưa chắc). TS đưa ra 4 nhóm doanh nghiệp có lợi khi tái cấu trúc. FDI đầu tư ở Việt Nam có loại là đầu tư vớ vẩn, máy móc cũ, phá môi trường, năng suất thấp. Còn công nghệ cao thì lắp ráp là chính và mang hàng chính quốc bán vào thị trường để trốn thuế. Thứ 6 là nghị quyết 11 vẫn tiếp tục thực hiện và sẽ dính tới các doanh nghiệp nặng nề.
Clip 11
TS đang nói tiếp về ảnh hưởng về nghị quyết 11 tới doanh nghiệp vì người ta giảm đầu tư, giảm bội chi ngân sách. Các DNNN phải cắt giảm chi phí. Thứ 7 TS nói về năm nay người ta sẽ tung đòn rất quyết liệt để chống lạm phát và các doanh nghiệp sẽ bị dính. 8, nền kinh tế sẽ tiếp tục mất cân đối. Thứ 9, đời sống của dân đi xuống, sức mua nó giảm và doanh nghiệp phải đo cầu và độ tuổi của cầu (?), độ dài của cầu (?). Tới phần 2 thì từng thị trường ra làm sao? TS nói về TTCK là phản ánh của nền kinh tế. và TS nói là nên sẽ khó. Thị trường BĐS sẽ khó. TS nói thị trường BĐS sẽ còn xuống giá nữa. Giá là do đấu trí giữa 2 người bán và mua. Tỷ giá là mặt trận vững vàng nhất. lãi suất là cái gay go nhất và tiếp tục khó. Doanh nghiệp sẽ đối mặt với 2 cái là không vay được và lãi suất cao nhưng không doanh nghiệp nào trên thế giới kinh doanh được với lãi suất 17% và hạ lãi suất cũng được rồi vì CPI xuống nhưng nếu hạ lãi suất thì cứu được doanh nghiệp và ngân hàng chết. Phải lấy tổng khó khăn trừ đi thuận lợi và âm thì khó khăn nhiều hơn thuận lợi.
Khó khăn nằm ở cái cuối nằm ở khả năng quản trị kém. Số GĐ không biết đọc bản cân đối kế toán nhiều. TS nói là muốn quản trị được thì phải biết mình là ai và phải đánh giá bên ngoài, đánh giá bên trong để khẳng định mình là ai. Thứ 2 là phải thành công bằng sở trường, tức là phải vạch ra được chiến lược.
Clip 12
Tiếp tục nói về linh hồn chiến lược và phải nhìn từ 3 tới 5 năm mới biết mình là ai. TS lấy ví dụ về phụ nữ về phụ nữ chảnh đánh giá mình quá cao nên dễ ế. Quản trị là thế và có môn dạy cách đánh giá công ty, lập chiến lược công ty và tổ chức hành động. Trong công ty có tranh chấp nhiệm vụ và bỏ trống trận địa. Thông tin từ sếp tới lính bị ách tắc. Phối hợp ngang không được, phòng ban không hợp tác được. Học quản trị xong phải đánh giá cái mạnh, sợ gì chúng nó nhưng nó mạnh hơn phải biết sợ. TS nói người trưởng thành phải biết mình, sức mạnh là kiềm chế. Người ta tát vào mặt mình hay nhổ nước bọt vào mặt mình không làm gì cả để có sức mạnh và sức mạnh tuyệt đối. Phải cúi xuống các anh chị ơi vì sức mạnh là cúi xuống. Thằng đực cúi xuống chân người con gái là phương tiện hay mục đích? Đó là phương tiện. TS nói với 1 học viên là không nên dùng từ trong phim Hàn Quốc. Không nên coi phim Hàn rồi dán hình phim lên tương. MBA phải dán hình Entein, Newton, Bác Hồ, Lê Thẩm Dương. Tổ chức có vấn đề, hiệu suất không bao giờ cao. TS nói nếu về công ty của học viên thì TS cắt ½ nhân viên văn phòng và công ty vẫn làm việc bình thường. Các công ty hiện đang trả lương rất tệ. TS nói rằng phải cho nhân viên làm bản mô tả công việc. TS lấy ví dụ về lương được trả quá cao so với cống hiến. Cho nên nó bể về mặt tổ chức (chả hiểu bể về cái gì). Đối với nữ là khen gây hưng phấn và chê tạo ra ức chế. Khen thì phải ở đám đông vì khen 2 người không phê. Khen chỗ mạnh nhất. Lấy ví dụ về chồng bị hói thì khi mua quà không được mua gì liên quan tới cái đầu
Clip 13
Khen phải đúng mức độ. Không nên khen vợ nấu cá ngon quá mức vợ sẽ cho ăn cá cả tuần. Khen phải đúng lúc xảy ra thời điểm, như ăn canh cá phải khen ngay tại bữa cơm chứ không được khen lúc 12g đêm sẽ bị vợ nhét gối vào mồm. Khi chồng hoàn thành nhiệm vụ phải khen good good… TS hỏi 1 học viên nữ là khen làm sao khi chồng hoàn thành nhiệm vụ? Chê thì giọng phải chân thành và chê lúc có 2 người và muốn chê 1 phải khen trước 10. Cái gì cũng phải học. Đi lên cầu thang thì nữ đi trước hay nam đi trước, đó là quản trị đó. Phải để ai đi trước? Tây sang đây có cho hôn không? TS nói về ý nghĩa các nụ hôn vào má, trán, tay, môi, tóc… và mọi chỗ khác thì không nên hôn vì không có khái niệm. TS hỏi 1 học viên nam là ở nhà hay hôn vào đâu? Cái gì cũng phải học vì liên quan tới kinh doanh. Các anh chị đánh giá không đúng, không làm chiến lược và tổ chức trận đấu không tốt, hoạt động điều khiển không tốt. Muốn điều khiển được người ta thì phải hơn người ta cái tầm. Tầm gồm 2 cái là căn và cốt. Cốt đại bàng mới làm GĐ tập đoàn được. Căn là kiến thức, kinh nghiệm, đạo đức. Nhưng phải trên căn mới điều khiển được. TS hỏi tiếp tục về cốt rồi phải tạo ra sự cảm hứng, phải biết lôi người ta. TS nói là nếu đổ nước lã thì lớp ngủ hết. và TS nói là đố ai gọi điện thoại trong lớp được vì TS đã lôi và cuốn được mọi người vào bài giảng và mấy chục người phải đá theo lối đá của TS. Phải có cái nghề chứ nhiều sếp tiểu đường mà đi lều phều, đi họp bị ruồi đậu vào không đuổi thì làm sao làm sếp được. Phải có kỹ năng động viên. Lấy ví dụ về Thủy Tiên bế được người nặng, xe đạp thồ được 300kg và chồng bé tí bế được vợ lên nệm Kim Đan vì được động viên
Clip 14
 TS nói phải biết động viên. Tình trạng hiện tại các doanh nghiệp thiếu cái này. Só thằng TS động viên thành 5 thằng TS nếu không sẽ thành âm 5. Gặp thằng ngu thì đừng có động viên không nó phá ra, tại sao học không vận dụng. Có 13 thủ đoạn động viên,mỗi thủ đoạn có cái hay cái dở. Dùng tiền động viên chỉ được 1 thời gian ngắn, dễ mất động lực và tạo gian dối. Mình đi học hơn cái đó và tôi khuyên các anh chị thực hiện. Nhà lãnh đạo và nhà quản trị khác nhau. Nhà quản trị làm 4 việc. Còn lãnh đạo chỉ điều khiển. Để điều khiển được phải có 3 yếu tố, về rèn đi. Liên quan tới 1 loạt tiểu xảo, quản trị tài chính, quản trị thời gian. TS lấy ví dụ về người lau dọn ở công ty của TS. Kẻ thù của thời gian là gì? Điện thoại, phải quản trị thời gian. Gọi điện thoại tốn thời gian lắm các anh chị ơi. Kẻ thù số 2 là tính cầu toàn. Kẻ thù số 3 là luộm thuộm, cả 2 tiếng không lấy được công văn. Phải vận dụng quản trị thời gian. Cần tăng doanh thu hơn hay giảm chi phí hơn, phải giảm chi phí quyết liệt. Các anh chị mà đưa tôi về tôi làm đi, tôi làm cho Hoàng Anh Gia lai, Khatoco…  chứ không phải công ty hạng 2 đâu, tôi không phải lý thuyết suông, cũng là chủ. TS nói về tiết kiệm điện và nước.
Clip 15
Tổng đẹp của nam và của nữ bằng nhau nhưng lại phân bố khác nhau. Đàn ông xuống là xuống luôn. Đàn ông 73 tuổi vẫn còn dậy thì được. 2 vợ chồng lấy nhau bằng tuổi có hạnh phúc không? Lấy nhau hạnh phúc tới tuổi 40. Đàn ông tới tuổi này đẹp nhất. Nữ 40 là đầu óc te tua. Nữ thì tiết kiệm mua vàng, mua đồ lèo nhèo để mặc. Chồng về nhà nhìn tưởng ve chai vào nhà. TS chỉ kinh nghiệm lấy vợ bao nhiêu tuổi là vừa. Lấy tuổi đàn ông chia 2 + 3 ra đàn bà lý tưởng. TS hỏi 1 bạn 21 nên lấy bao nhiêu là vừa, lấy tôi là vừa. Hóa ra cái gì cũng phải học. Quản trị tài chính có vấn đề. Nhiều doanh nghiệp không thiếu tiền Nhưng là bố trí sai. TS lấy ví dụ về 1 nhà có 100 triệu nhưng vợ mang 99 triệu mua son nhưng không có tiền ăn. Nếu vợ biết điều hành thì chỉ có cần 10tr sống vẫn hạnh phúc, chồng vẫn có đồ nhậu với bạn bè. Cầm bảng cân đối lên nhìn là biết liền. Thằng chồng phải là đàn ông nhưng không phải đàn ông nào cũng là chồng được. Đàn bà cũng thế. Đàn ông  phải trên 30 mới nhận thức được nên lấy ai. Nên hầu như đàn ông lấy vợ là sai lầm. Thích cục bộ vì 1 nốt ruồi mà rước 1 con yêu tinh về. Nếu có ai dưới 30 mà đòi cưới là nên kêu cưới ngay chứ sau 31 nó khôn nó không cưới nữa đâu.
Clip 16
Sai lầm lớn nhất của đàn ông là yêu cục bộ chứ không yêu toàn bộ, còn đàn bà thì vứt vàng mà lại vớ đất (ý nói bỏ chồng tốt mà lấy chồng xấu). Đặc biệt phụ nữ thích đàn ông dễ thương. Không nên lấy đàn ông dễ thương. Lấy về chỉ để lên bàn thờ thôi. Lấy xăng đốt nhà rồi cùng vợ nhìn, đấy là đàn ông chân chính. Đàn bà bao giờ cũng thích đàn ông đểu vì chất hoang dã của đàn ông. Làm lãnh đạo cũng thế thôi. Đừng mang logic ra hót. Đi chơi với đàn bà là phải quyết đoán, phải nhảy vào ôm, dù phụ nữ có la lên. Chồng dễ thương thực hiện đủ 4 bước trong lúc nữ chỉ thích về đích mà cứ khởi động hoài. Doanh nghiệp phải làm gì? Lãnh đạo là phải thay đổi, tổ chức là phải thay đổi. TS về cắt chi phí của công ty là 1 tháng đã tiết kiệm được nửa tỷ. Cứ cắt lương hoặc tăng cường độ lao động lên. Cứ làm đi còn hơn không làm gì. Làm được 30% còn hơn không làm gì. Đấy mới là quản trị doanh nghiệp. quản trị tài chính, quản trị thời gian, quản trị mục tiêu… 31 nghiệp vụ quản trị cứ từ từ áp dụng dần dần. Tuyệt đối đừng đánh du kích. Tài chính dính khoản phải thu do bán chịu quá nhiều, ý chí trả nợ thì có nhưng dòng tiền thì không có. Có 1 môn dạy về nghề thu nợ. Giải phóng hàng tồn kho bằng cách nào, giảm giá thì không ép phê, thay vì giảm giá thì nên cắt lô. Có 100 căn thì đừng giảm 100 căn, cứ giảm 5 căn 1 nửa. còn 95 căn để lại, đó là chiến thuật. Không giảm giá nhưng tăng chiết khấu. Đừng hạ giá
Clip 17
TS lấy ví dụ về cứ chiết khấu cao lên thì người ta sẽ cố bán. TS hỏi 1 cô là có thích đàn ông để râu không. Đàn ông để râu đẹp nhưng dễ bị người khác bắt tâm tư . Nhìn 1 cái là biết. Phụ nữ thì nhìn đôi bàn tay là biết suy nghĩ của người ta. Quản trị là thế. Hàng tồn kho chỉ nên giảm giá cục bộ, tăng chiết khấu… Tạo ra nhân sự chuyên đi thu nợ, trả thật cao, mặc quần thật ngắn. Đến khen trước. Khen không được thì ngồi ngoài chờ, đàn ông sợ đàn bà nói nhiều nên sẽ phải trả. GĐ sẽ sợ mà phải trả. Thằng nào lỳ lợm hơn sẽ được ưu tiên. Cái cuối cùng là quản trị mà không kiểm tra thì đừng quản trị. Cuối cùng là quản trị tuân thủ do giám sát phòng ban dở. áp dụng quản trị tài chính đã. Và cuộc đua năm 2012 là trình độ giảm phí. tiếc là thời gian không đủ để chia sẻ hết. Rõ ràng có biện pháp để thoát ra. Rõ ràng phát huy được thế mạnh nếu có. Rõ ràng đi học hơn không học nhiều. Số người tiêu hóa được kiến thức bộ công bố có 5%. Tôi ở nhà nhờ quản trị gia đình nên gia đình tôi lúc nào cũng vui. Ở nhà tôi không phải nói. Lấy sức ra ngoài chiến đấu. TS nói 1 ít kinh nghiệm về quản trị gia đình. TS nói là đáng lẽ thảo luận nhưng cứ để TS chia sẻ.
Một số nhận xét:
Về mặt kiến thức vĩ mô: Bài trình bày của TS có chủ đề là về bối cảnh kinh tế vĩ mô và những tác động tới doanh nghiệp. Phần bối cảnh vĩ mô thì chỉ là những kiến thức phổ thông và những sinh viên ngành kinh tế năm 2, siêng đọc báo hoàn toàn có thể biết được những kiến thức này. Trong phần này, TS đã có những sai sót cơ bản về số liệu và kiến thức kinh tế vĩ mô. Nếu chỉ là 1 bài giảng cho sinh viên thì cũng không cần thiết quá chính xác về số liệu. Tuy nhiên, TS là 1 chuyên gia (như TS có khẳng định nhiều lần trong bài) hay lên báo trả lời những vấn đề liên quan tới chính sách vĩ mô nhưng những số liệu kinh tế vĩ mô cơ bản như lạm phát ở Mỹ và dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc mà TS không nắm được thì rất kỳ lạ. Việc TS nói do Mỹ in tiền cứu nền kinh tế nên làm lạm phát Việt Nam tăng 7% năm 2008 có thể khẳng định là không chính xác cả về định tính và định lượng. Việc TS nói tăng trưởng GDP 5,9% năm 2011 có hơn một nửa do phụ nữ tạo ra là hoàn toàn tầm bậy. 1 chuyên gia mà phát biểu tùy tiện, võ đoán như thế này thì không thể chấp nhận được.
Về mặt kiến thức quản trị: Trong buổi giảng, từ clip 12 TS chủ yếu nói về quản trị. TS nói rất nhiều các loại hình hay môn học quản trị nhưng chủ yếu là nêu tên mà không nói nội dung cụ thể. Có thể thấy những kiến thức về quản trị TS nêu cũng rất lan man, sơ lược và chung chung. TS cũng chỉ cách để bán được hàng tồn kho và đi đòi nợ.
Về mặt phương pháp giảng dạy: TS có nói từ đầu là TS chỉ trình bày khoảng 1 tiếng còn lại sẽ có trao đổi và thảo luận nhưng cuối cùng coi như toàn bộ thời gian là TS độc thoại, trừ một số câu hỏi không liên quan tới kiến thức chuyên môn (nếu không nói là tục tĩu) mà TS đặt ra cho học viên.
Nhận xét chung. Như vậy về mặt nội dung bài giảng này chủ yếu chứa đựng các kiến thức phổ thông về vĩ mô và quản trị, chỉ xứng đáng trình bày cho sinh viên năm 1 hoặc 2 các trường khối kinh tế hoặc những người không học ngành kinh tế. Các kiến thức và số liệu cơ bản còn bị sai sót, thậm chí bịa ra (việc bịa trắng trợn vô căn cứ như thế này là không thể chấp nhận ở 1 chuyên gia, dù chỉ là trong 1 buổi nói chuyện). Về mặt phương pháp trình bày thì không có gì là đổi mới cả vì chỉ toàn là độc thoại. Chẳng qua là do TS có khả năng thuyết trình tốt, sinh động, nắm bắt tâm lý người học tốt nên làm lớp học vui vẻ. Đây không phải là phương pháp giảng dạy gì mới nên không cần phải tung hô. Tôi hết sức ngạc nhiên khi nhiều học viên trong lớp khẳng định đã học được nhiều kiến thức bổ ích từ buổi giảng. Trong buổi giảng học viên không ghi chép gì cả. Kiến thức về mặt quản trị hết sức vụn vặt, lại được xé nhỏ, chêm vào những câu chuyện minh họa từ quan hệ nam nữ và gia đình nhiều khi chả ăn nhập gì với khái niệm diễn giả đang trình bày, mục đích chính chỉ là đề mua vui. Để ghi chép, tôi phải nghe đi nghe lại từng clip nhiều lần mà còn không hiểu nổi ý TS đang nói về vấn đề gì thì làm sao học viên ngồi đó cười, không ghi chép gì lại có thể lĩnh hội được những kiến thức (chưa kể là kiến thức còn bị sai) được cung cấp theo cách thức như vậy? Quả thực tôi rất lo lắng cho các thế hệ tương lai các nhà quản trị Việt Nam nếu cứ tham gia các buổi học MBA kiểu thế này. Nhìn sang Trung Quốc thấy các CEO bên đó rất nhiều người được đào tạo bài bản ở Mỹ mà rất lo cho các doanh nghiệp Việt Nam. Những buổi học thế này mà họ khen là bổ ích và còn muốn được tiếp tục học thì họ sẽ lấy kiến thức ở đâu để lãnh đạo doanh nghiệp đương đầu với các doanh nghiệp Trung Quốc đây? Về cách trình bày thì khả năng trình bày của TS rất sinh động và linh hoạt nên thu hút người nghe. Tuy nhiên, TS dùng rất nhiều câu đệm vô nghĩa và thừa kiểu như: quản trị là vậy đấy các anh chị ơi, đi học là quan trọng lắm các anh chị ơi (điều này thì ai mà chả biết)… Chưa kể tôi dám chắc nếu TS bỏ những câu nói tục và những câu chuyện bậy ra khỏi bài giảng thì bài giảng của TS sẽ không thể còn hấp dẫn như trước nữa.

Theo tôi, nếu những bài giảng 1 TS tự xưng là chuyên gia chỉ với những kiến thức phổ thông đã rất nhiều sai sót như vậy, nội dung học thuật thì nghèo nàn, phải được sơn phết mua vui một cách rẻ tiền bằng những câu nói tục và những câu chuyện bậy bạ thế này mà được tung hô, được khen là đổi mới thì thật đáng buồn cho nền giáo dục và trình độ học thuật nước nhà. 1 nền giáo dục muốn thành công phải giúp để người học nâng cao được phần Người chứ không phải cố gắng chiều lòng, thỏa mãn được phần Con trong mỗi chúng ta.

Link: http://culangcat.blogspot.com/2012/03/mot-so-nhan-xet-ve-bai-giang-cua.html

nguyenthanhnam1210: Theo đánh giá của cá nhân mình thì chắc người viết bài này có kiến thức rộng, song thật đáng tiếc tác giả lại giấu tên, ẩn danh. Thật buồn cho kiểu đứng giữa đám đông và ném đá giấu tay như vậy.

Xin nói lại tôi ngoại đạo, không phải chuyên gia kinh tế vĩ mô hay quản trị gì đó nên cũng chưa phân tích được tính đúng sai trong bài giảng của  TS.

Update: ngày 21/03/2012 trên GDVN có đăng bài Độc giả ‘mổ xẻ’ kiến thức trong bài giảng của TS Lê Thẩm Dương (http://giaoduc.net.vn/Ban-doc/Doc-gia-mo-xe-kien-thuc-trong-bai-giang-cua-TS-Le-Tham-Duong/131047.gd) . Lại là tác giả N.L . Đó cũng là quan điểm của riêng tg đó, song rất tiếc trong cá nhân tôi lại càng cảm thấy sự bới móc người khác trong bài viết đó. Đáng tiếc

+ + + + +

Nguyễn Thế Dương: ‘Ở Úc, tuyệt đối không có chuyện thầy văng tục’

Nghiên cứu sinh (NCS) Nguyễn Thế Dương, đến từ đại học Queensland (Úc) đã chia sẻ như vậy trong cuộc giao lưu trực tuyến toàn cầu với độc giả báo GDVN.\

– Chào anh Thế Dương! Trước khi đi du học anh đã từng theo học trường ĐH nào ở Việt Nam?

Xin chào các độc giả của báo giaoduc.net.vn. Tôi hiện là NCS ngành ngôn ngữ học của Đại học Queensland (Úc). Trước kia, tôi đã từng theo học tại Khoa Ngôn ngữ học của trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn (Đại học Quốc gia Hà Nội).


– Anh thấy cách thức dạy và học của giáo viên, sinh viên bên Úc khác gì so với Việt Nam?

Một điểm nổi bật trong việc dạy và học ở Úc là tính tương tác cao giữa giảng viên và sinh viên trong một lớp học. Sinh viên phải đọc sẵn bài ở nhà và khi đến lớp, họ cùng tương tác với giảng viên.

Giảng viên là người điều hành, hướng dẫn các cuộc trao đổi trong lớp thông qua một hệ thống các phương tiện giảng dạy hiện đại. Bài giảng trở thành một cuộc trao đổi. Từ đó, việc lĩnh hội kiến thức và kĩ năng thực hành của sinh viên là rất tốt. Tôi thấy ngay bản thân giảng viên cũng học hỏi được nhiều từ những cuộc trao đổi đó với sinh viên của mình. Nói cách khác, tính dân chủ trong lớp học luôn được đề cao.
Ở Việt Nam, tính tương tác trong quá trình giảng dạy đã được đặt ra, nhưng trên thực tế vẫn chưa cao lắm. Do đó, các bài giảng của giảng viên không tạo ra được sự tương tác mạnh với sinh viên, vẫn thiên về việc truyền thụ kiến thức một chiều từ giảng viên đến sinh viên. Ngoài ra, việc ứng dụng những phương tiện nghe nhìn vào quá trình giảng dạy vẫn còn nhiều hạn chế.


– Anh Dương đã từng được học một thầy cô giáo nào ở Việt Nam giảng cuốn hút như TS Lê Thẩm Dương mà không văng tục chưa?

Tôi có may mắn được học rất nhiều thầy cô có cách dạy rất lôi cuốn, truyền thụ tốt. Tôi vẫn còn rất nhớ hình ảnh và phong cách giảng bài của cô giáo chủ nhiệm cấp 3 của tôi, cô Đỗ Lan Phương. Lên đến đại học, tôi cũng thật may mắn vì được học nhiều các thầy cô với lối giảng bài lôi cuốn bằng nền tảng kiến thức vững chắc như thầy Đinh Văn Đức, thầy Đoàn Thiện Thuật, thầy Nguyễn Minh Thuyết, thầy Trần Trí Dõi, thầy Vũ Đức Nghiệu, thầy Nguyễn Văn Hiệp hay cô Vũ Thị Thanh Hương v.v… Cho đến giờ, tôi vẫn giữ nguyên những ấn tượng đẹp của mình với các thầy cô, với những phong thái rất riêng biệt.
Một điều nữa, tôi thấy rất kính trọng các thầy cô giáo của tôi là họ luôn mực thước trong cách giảng bài của mình. Lớp học vẫn sôi nổi và vui vẻ bằng những câu chuyện ngoài lề gắn liền với bài học, nhưng mỗi lời nói của các thầy cô của tôi đều đúng chừng mực, thể hiện rõ nhân cách của người thầy đứng trên bục giảng và sự tôn trọng đối với sinh viên của mình. Do đó, hoàn toàn không có chuyện văng tục trên các giảng đường nơi tôi theo học.- Có người nói rằng thầy Tây nhiều khi còn tự do nói tục hơn và nước ngoài tôn trọng điều đó như tính cách của mỗi người? Điều này có đúng với nơi anh đang du học bên Úc không?
Tôi chưa từng có được trải nghiệm về việc tự do nói tục của các giảng viên nơi tôi đang theo học. Tuy nhiên, tôi cũng nhận thấy một điều rất rõ rằng họ cũng rất mẫu mực khi họ đứng trên giảng đường. Ngôn ngữ mà họ truyền đạt khi đứng lớp hay gặp gỡ với sinh viên thường là thứ ngôn ngữ chuẩn mực và khúc chiết. Đôi chỗ họ cũng có dùng tiếng lóng, nhưng chưa bao giờ có chuyện văng tục hay đệm những từ tục. Tôi cho rằng bài giảng của họ vẫn hấp dẫn được sinh viên vì phương pháp họ truyền đạt nói chung là rất sáng tạo, mỗi giảng viên có những cách thức riêng để thu hút của sinh viên.
Tất nhiên, giảng viên ở Úc cũng có những sự khác biệt so với Việt Nam trong cách tiếp cận với sinh viên trong lớp. Chẳng hạn, họ có thể ngồi trên mặt bàn, ngồi ngay cạnh sinh viên trong lúc giảng bài và mọi người đều coi đó là chuyện bình thường. Nhưng trên giảng đường, tuyệt nhiên không có chỗ cho việc văng tục. Nó chỉ diễn ra trong những cuộc nói chuyện phiếm của các nhóm sinh viên với nhau, nơi mọi người có một vị thế ngang bằng nhau và một mối quan hệ khá gần gũi.- Nếu phải nhận xét rất ngắn về chất lượng bài giảng và giờ dạy, chất lượng giáo viên nói chung ở Việt nam – nơi anh đã học, anh sẽ nói gì?
Để đưa ra một nhận xét khái quát chung thì quả là một câu hỏi khó. Nhưng tôi mong muốn một điều là các nhà trường của ta cần tăng cường hơn việc dạy các kĩ năng thực hành thay vì thiên về truyền thụ kiến thức. Kiến thức nhìn chung nên giảm tải. Một điểm nữa là việc nâng cao tính chủ động và sáng tạo của sinh viên trong quá trình học tập.


-Nếu phải nhận xét rất ngắn về chất lượng bài giảng và giờ dạy, chất lượng giáo viên nói chung ở Việt nam – nơi anh đã học, anh sẽ nói gì?

Để đưa ra một nhận xét khái quát chung thì quả là một câu hỏi khó. Nhưng tôi mong muốn một điều là các nhà trường của ta cần tăng cường hơn việc dạy các kĩ năng thực hành thay vì thiên về truyền thụ kiến thức. Kiến thức nhìn chung nên giảm tải. Một điểm nữa là việc nâng cao tính chủ động và sáng tạo của sinh viên trong quá trình học tập.


– Thưa anh Dương, đánh giá gì về cách giảng dạy của TS Lê Thẩm Dương?

Tôi nghĩ mỗi giảng viên cần tìm tòi cách thức truyền đạt thật tốt để đem lại sự lôi cuốn trong bài giảng của mình. Điều này rất quan trọng đối với một giảng viên. Ở góc độ đó, tôi thấy bài giảng của TS Dương đã làm được. Ngay cả những cuộc thăm dò trên mạng cũng cho thấy phần đông các bạn không thấy phản cảm với cách dạy đó.
Tuy nhiên, cũng cần phải nó rõ một điều rằng giảng đường là một nơi thiêng liêng, người thầy cũng phải luôn là một tấm gương. Mãi mãi là vậy.
Tôi cho rằng không phải cứ nói một thứ ngôn ngữ bỗ bã, nói nhiều chuyện riêng tư mới làm cho bài giảng hấp dẫn. Cái thứ ngôn ngữ ấy, nó xa lạ với giảng đường nên khi có người đưa nó vào giảng đường, thì nó trở nên một cái gì đó mới mới, lạ lạ, hấp dẫn. Chỉ dừng ở mức thế thôi. Sẽ có những bạn sinh viên rất phản cảm với lối giảng bài này.
Có rất nhiều cách thức khác nhau để sinh viên vẫn cảm thấy thoái mái mà hiệu quả tiếp thu bài vẫn cao. Vấn đề là người thầy, với kiến thức, kinh nghiệm, bản lĩnh và nhất là tư cách của mình, sẽ vận dụng nó vào trong bài giảng của mình như thế nào.


– Thưa anh, nếu anh là học viên, chỉ được chọn 1 trong 2 phương án: Chọn thầy giảng hay nhưng tương đối “thoải mái” về ngôn từ hay chọn thầy nghiêm ngắn nhưng giảng buồn ngủ?

Đương nhiên tôi sẽ muốn được một người “thoải mái” đứng lớp. Nhưng tôi tin là dù có thoải mái đến đâu thì cũng có những giới hạn của nó. Chính các thầy cô giáo là những người hiểu rõ hơn ai hết về những chừng mực này.

Link: http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Nguyen-The-Duong-O-Uc-tuyet-doi-khong-co-chuyen-thay-vang-tuc/128674.gd

+ + + + +

Hiệu quả buổi thuyết trình dưới ánh sáng của xã hội học về ngôn ngữ

Chuyện TS Dương và bài nói chuyện gần đây được đưa lên mạng, gây tranh cãi: người thì tán thành cho đó là một phương pháp sư phạm mới, lôi cuốn, dễ hiểu… Người khác thì kết án vì những ngôn từ thiếu trang nhã, không thích hợp trong môi trường giáo dục.

Thay vì vào cuộc phê bình hay nhận xét, xin phân tích thể loại ngôn từ của TS Lê Thẩm Dương dưới ánh sáng của “kinh điển”, theo hai tác giả Basil Bernstein và Pierre Bourdieu.

Basil Bernstein 1924-2000, là một nhà xã hội ngôn ngữ học người Anh.

 Sau nhiều nghiên cứu và khảo sát, năm 1971, trong “Class, codes and control” ông đưa ra lý thuyết phân biệt ngữ vựng đơn giản và ngữ vựng phức tạp.

Ông nhận thấy rằng những người của tầng lớp giai cấp cao, trí thức, thuộc “giới thống trị” dùng ngữ vựng phức tạp và  đồng thời tôn vinh loại ngữ vựng này, xem đó là chính thống, là khuôn vàng thước ngọc. Họ xem thường các cách nói khác mà Bernstein gọi là ngữ vựng giới hạn hay đơn giản.

Ngữ vựng phức tạp bao gồm những từ trừu tượng, những khái niệm, những điển tích mà người “phàm phu tục tử” không có khả năng dùng, tuy là họ có thể hiểu.

Ngữ vựng đơn giản chỉ có những từ cụ thể, dùng hàng ngày, liên hệ mật thiết tới vật chất, không có khả năng diễn đạt những khái niệm trừu tượng.

Ở bên ta, trong tiểu thuyết “Xóm cầu mới” của Nhất Linh, có đoạn, khi Tý, con bác Lê, bệnh, ai cũng bảo “Tý nó sốt”. Cô Mùi, con của một lương y, làm nghề bốc thuốc, tới sờ vào trán Tý và  nói “hỏa nó bốc”. Hai câu này giống y nhau, nhưng minh họa được lý thuyết của Bernstein : cô Mùi dùng ngữ vựng phức tạp vì cô có hiểu biết chút ít, trong xã hội cô ở giai cấp cao hơn bác Lê và hàng xóm. Thế là “hỏa nó bốc” được mọi người truyền mồm nhau, lập lại như một “phán lệnh”, như mẫu phải dùng trong trường hợp này. Tý không “sốt” nhưng “hỏa nó bốc” ở Tý …

Cho trường hợp những người nói tiếng Pháp, một nghiên cứu đã cũ (thập niên 1980) cho thấy là giai cấp thợ thuyền chỉ dùng khoảng trên dưới 800 từ thường ngày, Họ chỉ đọc những báo có thêm ảnh và hoàn toàn không có khả năng bàn chuyện triết lý. Ngữ vựng nắm vững của một người đã xong Trung học phổ thông có trên 1500 từ, họ biết dùng những cấu trúc văn phạm phức tạp và có khả năng bàn chút ít về triết lý được. Trong khi đó thì một giáo sư Đại học nhân văn thì ngữ vựng thường nhật có trên 3500 từ….

Chính vì thế, một giáo sư Đại học giỏi là một giáo sư biết rời “tháp ngà” của mình để mang hiểu biết chuyên môn ra cho phổ cập quần chúng, tránh những từ chuyên khoa và có khả năng dùng những chữ cụ thể, thậm chí có tính dân dã để tất cả mọi người đều lĩnh hội được.

Bernstein thêm vào là ngôn từ chính thống hay ngôn từ không chính thống là một sự áp đặt bởi giới “thống trị” chứ không dựa trên một tiêu chí khách quan nào hết.

Lý thuyết của Bernstein quan trọng vì khi ta đem nó vào ứng dụng, ta thấy con cái của những người dùng ngữ vựng đơn giản chỉ học được qua cha mẹ các ngôn từ này. Khi đến trường, các em sẽ thiệt thòi hơn con cái những người quen dùng ngữ vựng phức tạp.

Giàu về ngôn từ và khả năng tiến đến trừu tượng rất cần để học văn chương, dĩ nhiên rồi, mà cũng cần cho môn Toán và các khoa học khác.

Nhưng ở đây, Bernstein chưa nói đến những từ thô tục. Vì trong tiếng Pháp, ngay đến tên gọi, từ thô tục – mot familier –  là những từ chỉ dùng trong nhóm nhỏ, trong giới hạn gia đình chẳng hạn.

Thô khác với thanh, ngôn ngữ của nhóm nhỏ khác với ngôn ngữ của toàn xã hội. Bên Tây cũng như bên ta, luân lý bắt ta phải tự trọng và tôn trọng người khác. Ngôn là một trong tứ đức – công dung ngôn hạnh – mà người xưa đã dạy dỗ các bà và các mẹ của chúng ta. Không những chỉ ở trường học mà ngay đến trong quán cà phê – vì quán cà phê đã là một nơi công cộng -, ở trời Âu, dân tình cũng thường tránh dùng từ thô tục.

Pierre Bourdieu (1930-2002) một đại thụ của xã hội học Pháp, ông cũng nổi tiếng toàn cầu.

Với  “Ngôn ngữ của ngôn từ” (Ce que parler veut dire,  xuất bản năm 1982), Bourdieu nhấn mạnh rằng ngôn từ không những chỉ là một phương tiện để giao tiếp mà còn là công cụ của quyền lực, là biểu tượng của sự giàu có, của giai cấp thống trị. Mỗi từ có thể mang nhiều nghĩa ẫn sau đó. Những nghĩa đó nằm trong cấu trúc của xã hội, trong những liên hệ xã hội hay trong thế giới của những biểu tượng.

Thí  dụ với từ “giàu nghèo” ta sẽ nghĩ tới xung đột giai cấp, sự bóc lột giá trị thặng dư, tới các học thuyết của Marx hay của Weber, …

Như thế, ngay đến những từ thường dùng nhất, qua trí nhớ của cả xã hội, qua lịch sử, văn hóa, những từ ấy đều có nhiều ý nghĩa trừu tượng về liên hệ xã hội đi kèm. Từ “phụ nữ” sẽ đi kèm với thế giới của gia đình, việc tề gia nội trợ, sự đàn áp của nam giới trên phụ nữ, tới nhu cầu cần đấu tranh để được bình đẳng, …

Mặt khác, ngôn từ không quan trọng bằng người dùng ngôn từ vì ngôn từ có giá trị khác nhau tùy theo người nói.

Cùng với một nhóm chữ , “dân nhập cư” chẳng hạn, nhưng khi một nhà văn hóa bàn về dân nhập cư thì các biểu tượng “đính kèm” khác với những biểu tượng mà một nhà kinh tế có thể dẫn dắt người đối thoại suy nghĩ tới.

Trong đối thoại, có những người có quyền nói và có những người chỉ có quyền nghe tại vì phía sau hai vị trí này (người nói và người nghe) là cả những cấu trúc xã hội, những biểu tượng, những liên hệ quyền lực và sự phụ thuộc hay áp đặt, …

Khi một bà mẹ nói “con làm gì tùy con” có thể đứa bé đã hiểu “con phải làm những gì mẹ muốn con làm” vì nếu không thì sẽ mất lòng mẹ, gây thất vọng cho mẹ, hay không được mẹ khen thưởng, … Trong chừng mực đó, có thể bà mẹ phải “lý luận” cặn kẽ hơn với trẻ cho trẻ hiểu đủ lý do cần phải làm theo sở thích của mình, để tự tạo nhân cách, để độc lập với cha mẹ sau này, … mà không làm mẹ phật ý.

Ứng dụng lý thuyết Bourdieu cho trường hợp của người đi dạy cũng thế : nhận xét rõ hoàn cảnh xã hội, vị trí của các diễn viên trong cuộc (thày, trò, trường, …),mục tiêu và chủ đích của bài học, … là những điều kiện cần để có thể tìm ra phương thức, nội dung và ngôn từ  thích ứng cho mỗi bài giảng.

Trở về trường hợp cụ thể của TS Dương?

TS Dương có vị trí của người được mời để truyền hiểu biết, là “diển viên” duy nhất đối diện với “đám đông vô danh” (những học viên, những người ở đó để, nói một cách thái quá,  “uống lời vàng ngọc” của người thuyết trình), người duy nhất có học vị Tiến sĩ trong phòng, … thế có nghĩa :  TS Dương là người chiếm ưu thế hay có vai trò làm chủ tình hình theo phân tích xã hội học.

Trong tình thế đó, TS Dương có quyền lực. Các học viên chỉ có quyền theo dõi. Nội dung và hình thức của buổi nói chuyện hoàn toàn tùy thuộc vào TS Dương.

Riêng cá nhân của TS Dương, trưởng khoa, là người thực tiễn, có kinh nghiệm, … tất cả những đặc thù ấy không ai có thể phê bình TS Dương được.

Buổi nói chuyện của TS Dương rất là sống động và cái sống động đó là một ưu điểm.

Thế nhưng, trong một liên hệ chia sẻ hiểu biết, dưới hình thức dân chủ chứ không áp đặt, ta có thể chờ đợi ở TS Dương một sự tôn trọng người đối diện lớn hơn. Khôi hài là một phương thức gây lôi cuốn nhưng cũng cần khôi hài thanh tao. Ở một giảng viên, có thể ngữ vựng cần phức tạp hơn tí nếu nói theo Bernstein mà ta vừa phân tích trên đây. Vì dù cho cử tọa rất là hài lòng, một trong những sứ mạng của giảng viên cũng là làm giàu thêm cho cử tọa (không những là làm giàu thêm về kiến thức chuyên môn mà còn là làm giàu thêm về ngôn từ nữa ) để cái OUT PUT,  lúc rời buổi nói chuyện, của cử tọa lớn và sâu hơn cái IN PUT, lúc vào buổi nói chuyện, của họ).

Dạy học, thuyết trình, đưa giới trẻ đến bến bờ hiểu biết cho thuận buồm xuôi gió, không bạo lực, … là một việc khó. Người đi dạy không phải là thánh,  “nhân vô thập toàn”, nhưng trách nhiệm của người đứng trên bục giảng rất lớn. Ý thức trách nhiệm giúp ta hoàn thành tốt vai trò của mình để người đi học lĩnh hội thêm kiến thức và lĩnh hội một cách thoải mái.

(người đi học cũng có nhiều bổn phận nữa, nhưng đó là một đề tài khác, ở ngoài phạm vi của bài này !).

 Nguyễn Huỳnh Mai

Liège, Bỉ

Link: http://www.baomoi.com/Home/GiaoDuc/dantri.com.vn/Hieu-qua-buoi-thuyet-trinh-duoi-anh-sang-cua-xa-hoi-hoc-ve-ngon-ngu/8083516.epi

Các bạn xem lại:

Trực tuyến toàn cầu: Bài giảng TS Lê Thẩm Dương và đổi mới dạy học

Advertisements

2 phản hồi

  1. Khoa hoc cua chung toi co 8 buoi thi hoc 4 ngay cua Thay DUONG xong chuyen sang thay khac day thi thAy rat nho Thay DUONG vi Kha nang truyen dat cung nhu Kien Thuc Thay day da giup cho Kha nang ung dung vao QUAN Ly la ray cao.toi rat ung Ho Thay, vi lop hoc Toan la nha Lanh DAO ma

  2. Toi that Thay day rat hay,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: