Dạy thêm nửa quản nửa buông

Theo nhận định của nhiều chuyên gia giáo dục, dự thảo lần này nửa công nhận dạy thêm là một nghề của các nhà giáo, nhưng nửa không muốn công nhận vì trong xã hội nhu cầu dạy thêm, học thêm (DTHT) là có, không thể cấm. Mâu thuẫn này đã không được Bộ giải quyết bằng quan điểm rõ ràng mà chỉ nặng về khâu quản lý hình thức.

Không quản được thì… “cấm”

Nhiều người tỏ ra hoài nghi về hiệu quả thiết thực của dự thảo quy định về việc dạy thêm học thêm mà Bộ GD -ĐT vừa đưa ra hồi tháng 2 vừa rồi.

Theo nhận định của nhiều người làm giáo dục, dự thảo lần này nửa công nhận dạy thêm là một nghề của các nhà giáo, nhưng nửa không muốn công nhận vì trong xã hội nhu cầu dạy thêm, học thêm (DTHT) là có, không thể cấm. Mâu thuẫn này đã không được Bộ giải quyết bằng quan điểm rõ ràng mà chỉ nặng về khâu quản lý hình thức.

GS Văn Như Cương, Hiệu trưởng trường THPT DL Lương Thế Vinh, Hà Nội, bộc bạch: “Tôi thấy hết sức buồn cười với những quy định trong dự thảo về DTHT lần này”.

Theo ông, phụ huynh cho con học thêm hiện nay chủ yếu là vì sợ con không theo kịp chương trình; thậm chí ngay cả những em  đó cũng muốn đi học thêm để nâng cao kiến thức.

“Tất nhiên, khi đó HS sẽ chọn GV giỏi để học. Vậy thì có lý nào lại bắt những GV giỏi đó không được dạy thêm tại nhà?”.

GS Cương không cấm giáo viên trường mình dạy thêm. Ông chỉ ra quy định GV không được dạy thêm cho chính những HS mà GV đó đứng lớp để hạn chế tình trạng dạy không hết kiến thức ở lớp, để dành cho lớp học thêm.

Đồng quan điểm, thầy N.H, giáo viên một trường THPT chuyên tại TP.HCM, bức xúc: “Trong khi nhiều ngành nghề khác, cán bộ, công nhân viên ngoài giờ hành chính được phép hành nghề tư nhân để kiếm thêm thu nhập. Tại sao thầy, cô giáo chúng tôi lại không được sống bằng chính nghề của mình. Chúng tôi cũng phải lao động cật lực mới kiếm được đồng tiền, và chúng tôi tự hào về điều đó, tại sao cấm?”.

Ở góc độ khác, cô Trần Thị Tuyết, một GV đã về hưu hiện đang mở các lớp dạy thêm với hơn 70 HS tại nhà, bộc bạch: “Tại sao  cứ phải đưa ra những quy định như học sinh giỏi 5 năm liền mới ‘đủ điều kiện’ được học một trường cấp 2 nào đó; hoặc để tham dự một kỳ thi hay lãnh học bổng này nọ thì phải đạt điều kiện học giỏi 3-5 năm liền… Chính những quy định này đã buộc phụ huynh phải cho con em học thêm và học thêm cũng nhờ đó mà được “xã hội hóa” rất cao”.

Cốt lõi vẫn là cải cách chương trình

Nếu như các văn bản trước đây là “cấm” DTHT, thì dự thảo quy định DTHT lần này là bàn biện pháp quản lý như thế nào cho hiệu quả.

Như vậy, có thể nói, Bộ GD-ĐT đã mặc nhiên công nhận hoạt động dạy thêm được công khai tồn tại. Tuy vậy, để quản lý việc DTHT sao cho hiệu quả lại là vấn đề không hề dễ dàng.

Một cán bộ ngành GD-ĐT TP.HCM, bày tỏ: “Cái mà xã hội phản đối bấy lâu nay chính là những hệ lụy tiêu cực từ việc DTHT. Chẳng hạn như việc GV chỉ giảng dạy sơ sài kiến thức ở lớp, sau đó về nhà dạy thêm sẽ giảng kỹ hơn; hoặc GV ra bài kiểm tra… “na ná” giống bài tập ở lớp học thêm. Nếu giải quyết được gốc rễ những vấn đề này thì việc DTHT sẽ chẳng đáng lo”.

Với GS Văn Như Cương, thì: “Bản thân việc DTHT chẳng có lỗi gì cả. Đó phải được xem như một nghề chân chính và nên có một hành lang pháp lý chỉ đạo, hướng dẫn những quy chế chuyên môn thống nhất từ trên xuống đến cơ sở. Có như vậy mới có thể quản lý được việc DTHT chặt chẽ”.

Tuy nhiên, theo nhận định của nhiều người làm giáo dục thì  gốc rễ của vấn đề DTHT vẫn tồn tại theo một chiều hướng khá tiêu cực là do áp lực từ nội dung chương trình. Cụ thể do chương trình không khoa học, nội dung giảng dạy không sát thực tế khiến nhiều HS học trên lớp không hiểu nên phải đi học thêm mới hiểu bài.

Dự thảo này ưu ái giáo viên nào?

Dự thảo dạy thêm học thêm cũng bộc lộ nhiều vấn đề hết sức “vô lý”. Chẳng hạn, dự thảo quy định: “Giáo viên thuộc các cơ sở giáo dục đang hưởng lương từ quỹ lương của đơn vị sự nghiệp công lập không được đứng ra tổ chức hoặc tham gia tổ chức dạy thêm ngoài nhà trường”.

Như vậy, theo quy định mới, chỉ có những giáo viên… mới ra trường, giáo viên đang công tác tại các cơ sở giáo dục ngoài công lập mới được cấp phép dạy thêm! Còn những giáo viên đã có kinh nghiệm lâu năm, nhận được sự tín nhiệm của nhiều phụ huynh và học sinh thì không được phép dạy thêm tại nhà.

Thầy P, một giáo viên luyện thi khá nổi tiếng tại TP.HCM, bộc bạch: “Theo quy định này, chúng tôi phải xin nghỉ ở nơi công tác nếu tiếp tục muốn tiếp tục dạy thêm. Thật khó để có thể quyết định bởi chỉ còn vài năm nữa là về hưu, hơn nữa, ngày càng có nhiều HS và phụ huynh đến gửi gắm con em mình, bây giờ bỏ ngang sao đặng?”.

Cô Nguyễn Thị Mỹ Trinh: (Q.1, TP.HCM): Việc HS phải làm đơn xin được học thêm đã có từ mấy năm nay rồi, đâu phải mới. Cái mới ở đây là theo quy định của dự thảo, HS và phụ huynh phải làm đơn “theo mẫu” có sẵn kèm theo những cam kết như quy định và nộp cho đơn vị quản lý thay vì nộp cho chính thầy cô giáo.
Điều này cũng giống như có thêm một gánh nặng “thủ tục hành chính” được… “quàng” vào các bậc phụ huynh mà thôi; trong khí đó, bản chất của việc DTHT là không thay đổi.
Cô Vũ Thị Mỹ Hạnh, Hiệu trưởng Trường tiểu học Lương Định Của (Q.3): Dự thảo lần này quy định việc không được dạy thêm với học sinh tiểu học, trừ trường hợp nhận quản lý học sinh ngoài giờ theo yêu cầu của gia đình và phụ đạo học sinh yếu kém.
Vậy đâu là ranh giới giữa việc dạy thêm và việc nhận quản lý học sinh theo yêu cầu của phụ huynh? Học sinh trình độ thế nào mới được gọi là yếu kém để được “cấp phép”… đi học thêm? Việc kiểm soát giữa dạy thêm và giữ học sinh sẽ theo quy định nào?…, những vấn đề này không thấy Bộ GD-ĐT đề cập trong dự thảo.
Trần Hải

Link: http://www.vietnamnet.vn/vn/giao-duc/65277/day-them-nua-quan-nua-buong.html

+ + + + +

Cần chấn chỉnh tình trạng dạy thêm, học thêm

Nếu Bộ Giáo dục đào tạo chỉ đạo kiên quyết trong việc dạy thêm học thêm, tin chắc rằng trong thời gian đến với phương châm học sinh tích cực, giáo viên trách nhiệm, môi trường học thân thiện, ngành giáo dục nước ta sẽ có chuyển biến tích cực.

Xác định việc dạy thêm học thêm là cần thiết, vì có nhiều em học sinh tiếp thu trong giờ học tại trường một số môn không được hiểu lắm, nhất là các em là học sinh trung bình yếu kém.

Do vậy cần thiết có thầy cô phụ đạo thêm để hiểu làm bài tập tốt hơn. Tuy nhiên hiện nay có một số các thầy cô giáo chưa làm tròn trách nhiệm của mình tại trường, với đạo đức lương tâm nghề nghiệp của một người thầy chưa truyền đạt hết kiến thức của mình cho các em, gợi ý cho các em phải học thêm môn học mình đã dạy, bất kể trình độ học sinh như thế nào, điều kiện hoàn cảnh của các em ra sao.

Nếu các em không học thêm thì dù làm bài kiểm tra tốt vẫn bị chấm điểm không cao, thậm chí dưới điểm trung bình.

Thực tế có trường hợp học sinh xếp loại yếu kém, nhưng vừa mới học thêm với thầy cô, lập tức có điểm cao ngay khi làm bài kiểm tra tại lớp. Không biết thực chất việc học tập của các em như thế nào, phụ huynh cũng đành chịu.

Các em học sinh hiện nay sợ nhất môn văn, làm bài khó có điểm cao vì sợ bị dưới điểm trung bình, nên cũng xin cha mẹ được học thêm môn này, để không bị điểm dưới trung bình hoặc điểm liệt. Hiện nay tình trạng phổ biến xảy ra nhiều nhất ở các Trường trung học phổ thông.

Để có thể chấn chỉnh vấn đề nêu trên, Bộ Giáo dục đào tạo cần phải có ngay các biện pháp để chấn chỉnh kịp thời việc dạy thêm học thêm trên phạm vi cả nước. Xin được đề xuất một số giải pháp như sau:

Trước tiên Bộ Giáo dục đào tạo sớm ban hành quy định việc dạy thêm học thêm trong ngành giáo dục.

Thứ hai, các Sở Giáo dục đào tạo, các phòng giáo dục kiểm tra ngay việc dạy thêm, học thêm do cấp mình quản lý có bao nhiêu trường hợp các thầy cô giáo chưa được cấp có thẩm quyền kiểm tra đủ điều kiện để cấp giấy phép hành nghề, nhưng vẫn dạy và báo cáo đề xuất với cấp trên hướng xử lý, biện pháp để chấn chỉnh.

Thứ ba, phối hợp với Hội cha mẹ học sinh phản ánh kịp thời đối với các thầy cô giáo bắt buộc các em phải học thêm, mặc dù các em không muốn học.

Có thể đặt hòm thư góp ý tại các trường để phụ huynh phản ánh, thực tế hiện nay tâm lý phụ huynh không dám phản ánh, vì sợ thầy cô biết được sẽ trù dập con em mình đang học.

Thứ tư, Bộ Giáo dục Đào tạo có văn bản hướng dẫn việc xử lý kỷ luật đối với các thầy cô giáo vi phạm đạo đức, lương tâm nhà giáo, ảnh hưởng đến uy tín ngành giáo dục.

Tùy mức độ vi phạm, cần thiết buộc thôi việc, cho ra khỏi ngành, hoặc luân chuyển kịp thời đến trường khác mặc dù chưa đủ thời gian phải luân chuyển.

Nếu Bộ Giáo dục đào tạo chỉ đạo kiên quyết trong việc dạy thêm học thêm, tin chắc rằng trong thời gian đến với phương châm học sinh tích cực, giáo viên trách nhiệm, môi trường học thân thiện, ngành giáo dục nước ta sẽ có chuyển biến tích cực.

Minh Trí

Link: http://vnexpress.net/gl/ban-doc-viet/2012/03/can-chan-chinh-tinh-trang-day-them-hoc-them/

+ + + + +

Thu nhập chính vẫn là từ dạy thêm

Dạy thêm – học thêm là một nhu cầu có thật nên dù Bộ GD-ĐT có quy định quản lý theo chiều hướng hạn chế. Tuy nhiên, trên thực tế việc này vẫn diễn ra công khai.

Đăng ký trước một năm

Chúng tôi tới lớp dạy thêm môn vật lý của thầy L.D.Đ. – giáo viên Trường THPT Gia Định trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh (quận Bình Thạnh, TPHCM). Trừ thứ hai và thứ sáu không có lớp học, các ngày còn lại trong tuần thầy dạy mỗi ngày từ 1 – 3 ca, riêng thứ bảy, chủ nhật dạy cả ngày. Học sinh học 2 buổi/tuần, mỗi buổi khoảng 90 phút, học phí khoảng 1,5 triệu đồng/3 tháng/học sinh.

Lớp học của thầy từ 40 – 50 học sinh, mỗi tháng thu nhập từ việc dạy thêm cũng hơn 50 triệu đồng. Tuy vậy, vào học lớp của thầy cũng không dễ. Thông thường chỉ học sinh nào theo học từ lớp 10 mới có cơ hội học chuyển tiếp lên, còn học sinh mới xin học giữa chừng thì rất khó.

Học sinh tại TPHCM đều biết đến lớp dạy thêm ở quận Phú Nhuận của giáo viên một trường THPT chuyên. Để được vào những lớp của thầy, ngay từ đầu năm lớp 8, phụ huynh đã phải đăng ký để có chỗ học cho con em khi vào lớp 9. Thầy dạy thêm chuyên nghiệp đến nỗi tạo riêng một website để thông báo thời khóa biểu cho từng năm học.
Cũng là giáo viên của một trường THPT chuyên tại TPHCM nhưng thầy N.H dạy từng nhóm tối đa 10 học sinh theo yêu cầu. Đây chủ yếu là những học sinh con em gia đình khá giả và như lời thầy thì có em nhà giàu “không thể tưởng tượng”. Phụ huynh tự đứng ra tổ chức lớp, tìm địa điểm phù hợp, tự thu học phí, thầy chỉ việc đến dạy và cuối tháng nhận thù lao.
“Nói chung thu nhập cao hơn gấp nhiều lần lương giáo viên. Thu nhập của tôi như vậy là ít chứ có giáo viên chỉ cần vài năm dạy thêm đã mua biệt thự trong nội thành”, thầy H. thông tin.
Có cả trợ giảng
Theo lời giới thiệu, chúng tôi tìm tới lớp dạy thêm tiếng Anh của thầy N.C.D. đường Huỳnh Văn Bánh, quận Phú Nhuận, TPHCM. Lớp học là phòng khách của gia đình và khoảng sân trước nhà. Khi giảng bài, thầy thường đứng sát cổng và dạy 2 lớp cùng một lúc. Có ngày, học sinh đông quá, thầy quản không nổi thì nhờ một “trợ giảng” tên Lan quản lý lớp nhỏ bên trong. Do vậy mà tiếng giảng bằng micro bên ngoài của thầy hòa cùng với lời giảng của cô Lan bên trong nhiều khi tạo thành tạp âm, học sinh rất khó phân biệt.
Học sinh học 2 buổi/tuần, mỗi buổi 90 phút, tùy từng khối lớp, học phí dao động từ 130.000 đến 150.000 đồng/tháng. Trung bình mỗi tháng khoảng 10 lớp, mỗi lớp khoảng 50 học sinh. Với mức học phí như trên, hằng tháng thầy thu nhập khoảng 75 triệu đồng.
Khi đề nghị nhận định một cách khách quan về việc dạy thêm – học thêm, thầy N.H. cho biết: “Từ khung chương trình của Bộ GD-ĐT, hiện nay trường nào cũng tổ chức soạn giáo án có khối lượng bài tập gấp 10 lần sách giáo khoa. Vì vậy, để giải quyết hết khối lượng bài tập, học sinh phải tìm thầy cô hướng dẫn cho mình cách làm bài. Bên cạnh đó, lý do quan trọng hơn cả là nếu chỉ chăm chăm vào sách giáo khoa thì học sinh  khó có thể đậu ĐH vì khoảng cách giữa đề thi tốt nghiệp và đề thi tuyển sinh ĐH  như một trời một vực. Thế nên học sinh chỉ còn cách là đi học thêm”.
Do đó, bao năm qua việc dạy thêm – học thêm bị xã hội lên án nhưng chưa khi nào giải quyết được một cách triệt để. Ông Võ Anh Dũng – Hiệu trưởng Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong (TPHCM), từng chia sẻ với báo chí về vấn đề này rằng: “Nếu nói đó là hệ lụy của chương trình học hiện nay quá nặng thì chưa đủ mà cốt lõi của vấn đề này nằm ở chỗ chế độ thi cử, tuyển sinh cũng như kế hoạch phân luồng học sinh ở bậc học phổ thông chưa tốt. Vì vậy, hầu hết học sinh đều có tâm lý tốt nghiệp THPT là phải vào ĐH trong khi lối vào bậc học này vô cùng nhỏ hẹp. Thế nên việc dạy thêm – học thêm sẽ còn tiếp tục diễn ra”.
Theo quy định của Bộ GD-ĐT, hiệu trưởng các trường có trách nhiệm quản lý việc dạy thêm của giáo viên. Một hiệu trưởng khẳng định: “Đây là nhiệm vụ bất khả thi vì mỗi trường có hàng trăm giáo viên mà địa bàn cư trú khác nhau, có người tổ chức dạy tại nhà, có người thuê địa điểm, có người đến nhà học sinh… hiệu trưởng nào kiểm tra cho xuể. Trong khi đó luật Viên chức cho phép người lao động được làm thêm ngoài giờ hành chính những việc thuộc chuyên môn của mình. Thế nên, nhà nước cấm cũng rất khó”.
Có hiệu trưởng còn cho biết thêm: “Dù xã hội không đồng tình nhưng nhu cầu học sinh vẫn nhiều và thu nhập của việc làm này không hề thấp. Chi bằng, hãy coi đó là một nghề. Cũng như ngành y, bác sĩ được mở phòng khám tư thì đến lúc nhà nước cũng có quy định cụ thể về việc mở lớp học thêm. Quyền quản lý, giám sát thuộc các địa phương từ cấp phường, xã trở lên. Nếu địa điểm nào tổ chức lớp dạy không có phép thì xử lý”.
+ + + +  +

Đọc lại: Dạy, học thêm: chưa thể dẹp được bệnh “ép… tự nguyện”?

Hợp thức hóa việc dạy thêm, học thêm?

Dạy thêm, học thêm nhìn từ góc độ đạo đức

Về mối quan hệ giữa vấn đề “bạo lực … ngoài học đường” và việc “dạy thêm học thêm” tràn lan – Nguyễn Trọng Bình

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: