Không thể chậm trễ

Hai nữ sinh phổ thông, một VN, một Trung Quốc cùng tham gia chương trình Giao lưu văn hóa ở Mỹ (học 1 năm phổ thông và ở nhà cha mẹ nuôi là người Mỹ), được sắp xếp ở chung một nhà. Tất cả là ngẫu nhiên, có học sinh giao lưu văn hóa VN ở chung cùng một nhà với bạn Đức, Tây Ban Nha, Nhật, Thái Lan, Hàn Quốc…

Nhưng ngay những ngày đầu tiên, bạn học sinh TQ, trong một lần nói chuyện với cả nhà về đất nước mình, đã “tranh thủ” giới thiệu Hoàng Sa, Trường Sa là của TQ; bạn học sinh VN bị bất ngờ, chỉ biết phản ứng lại trong thế bị động rằng: “Hoàng Sa, Trường Sa là của VN”…

Sự việc không chỉ dừng lại ở đó. Đến cuối năm học, khi có dịp thuyết trình về một đề tài lịch sử trong lớp của mình, bạn TQ đăng ký ngay đề tài về Hoàng Sa, Trường Sa. Buổi thuyết trình được thầy giáo khen về mặt chuẩn bị tư liệu. Lời khen đó trở thành đề tài trong bữa cơm tối ở nhà cha mẹ nuôi người Mỹ. Bạn VN phản ứng bằng cách… bỏ cơm.

Trên đây là câu chuyện có thật, được một học sinh VN tại Mỹ kể lại.

Chúng ta không thể chê con cái chúng ta chậm, thực tế là người lớn chúng ta chậm, hay nói đúng ra là quá chậm.

Chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa là vấn đề trọng đại của cả dân tộc và các thế hệ người VN, nhưng dường như chúng ta chưa có kế hoạch toàn diện một cách bài bản. Câu chuyện trên đây chỉ là một trong những điểm yếu. Nhìn lại toàn bộ chương trình lịch sử ở cả 3 cấp học, không có chương nào, bài nào nêu rõ quá trình làm chủ không thể chối cãi và quá trình khai thác Hoàng Sa, Trường Sa của ông cha ta; quá trình lấn chiếm có “lộ trình” của TQ… Hoàng Sa, Trường Sa có chăng chỉ là một vài câu chữ ở môn địa lý. Tìm hiểu thêm trên các website chính thức, không thấy có trang nào hệ thống các bằng chứng, lý lẽ của VN trong vấn đề chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa một cách bài bản, mạch lạc để học sinh và người dân (không phải là các học giả) có thể lấy đó làm vũ khí lý luận, đấu tranh mọi lúc mọi nơi.

Hàng trăm ngàn du học sinh chúng ta hiện đang học tập và làm việc ở nhiều nơi trên thế giới. Lực lượng này có thể làm cho giới trẻ quốc tế, những nhà lãnh đạo tương lai của thế giới hiểu đúng và ủng hộ chúng ta trong vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa. Nhưng tài liệu không đầy đủ thì kêu gọi con cái chúng ta làm thế nào để chiến thắng?

Vấn đề là làm sao để câu chuyện “Hoàng Sa, Trường Sa là của VN” không chỉ là khẩu hiệu mà đi kèm theo đó phải là những luận cứ thuyết phục ăn sâu vào máu thịt của từng người VN.

Cái trước mắt có thể làm được ngay là đưa các bài học lịch sử về Hoàng Sa, Trường Sa vào sách giáo khoa các cấp, từ tiểu học cho đến đại học; tùy theo trình độ hiểu biết của người học mà biên soạn nội dung phù hợp. Qua các website chính thức, trang bị ngay cho học sinh, nhất là du học sinh VN, những kiến thức từ cơ bản đến chuyên sâu, dịch ra nhiều thứ tiếng để du học sinh trên toàn thế giới có thể sử dụng làm tư liệu trong các bài thuyết trình, giới thiệu với bạn bè quốc tế về các bằng chứng của VN.

Kim Trí

Link: http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120330/khong-the-cham-tre.aspx

+ + + + +

BẠN ĐỌC PHẢN HỒI – COMMENT (14)
Từ Văn Việt, Quy Nhơn
Người lớn chúng ta phạm nhiều sai lầm nhất là cách dạy con cố gắng học những thứ liên quan tới việc thi đại học. Vốn sống là cái rất cần nhứng ta lại thiếu quan tâm. Tôi là cán bộ của một Sở thuần túy về kỹ thuật, tiếp nhận nhiều cháu học xong mới ra trường, có cháu có bằng thạc sĩ, tuy nhiên cách đào tạo của ta hiện nay các cháu rất hạn chế kiến thức xã hội, viết văn bản không đầu không đũa, hiểu vấn đề xã hội không đến nơi, đến chốn,… thì làm sao tham mưu tốt cho lãnh đạo. Dù lĩnh vực kỹ thuật nhưng khi thẩm định 1 dự án chẳng hạn anh phải hiểu xã hội đang cần gì, và phải làm thế nào để đạt được mục đích,… Ta chưa trang bị cho con cái chúng ta những vấn đề bức xúc của xã hội thì việc … bỏ cơm khi thua bạn bè là chuyện đương nhiên. Rất mong các bậc cha mẹ suy nghĩ đúng, đừng trách con tôi là kỹ sư, thạc sĩ sao làm việc ở cơ quan đánh giá là cháu yếu kém, vì ngoài yếu tố chuyên môn, rất cần kiến thức xã hội, có như vậy mới là người toàn diện.
phạm đình phước khôi
tuyên truyền xấc láo, xâm lược, xuyên tạc chủ quyền Vn. Tôi nghĩ rằng thay vì nói nhiều về 2 cuộc kháng chiến thì ta hãy nói về hoàng sa trường sa cho học sinh biết ngay từ mấm non để sau này khỏi phải đớ miệng khi ra ngoài gặp tụi Trung Quốc mỗi khi nói về Hoàng Sa, Trường Sa. HOÀNG SA, TRƯỜNG SA là của VIỆT NAM mãi mãi. Paracels and Spratlys belong to VIETNAM forever.
nguyen kim ngan, ngo Thoi Nhiem Q3 tp HCM
Với chương trình giáo dục về lịch sử của ta, với những gì ‘người lớn’ chúng ta đã làm, đúng hơn là đã e ngại và sợ sệt thì hành động bỏ cơm của bạn đó đã là đáng tuyên dương rồi, tôi e rằng còn rất nhiều bạn trẻ đã không quan tâm gì đến việc đó
đoàn thúy vân
Con tôi đang học lớp 5. Trên thực tế, cháu không được học môn lịch sử và địa lý tại trường, dù trong chương trình tiểu học 2 môn này có từ năm lớp 3. Tất cả những kiến thức lịch sử và địa lý VN cháu có được là từ nguồn tư liệu sách vở và sự giáo dục của gia đình. Hai môn học trên cháu chỉ được học ở dạng tài liệu ôn thi HK để đối phó, thậm chí cháu còn bảo rằng: ” Đi thi tụi con tha hồ quay bài, vậy học làm chi hả mẹ”. Với thực tế dạy và học như vậy thì cho dù có bổ sung kiến thức cách mấy vào SGK thì con em chúng ta vẫn không đủ lý lẽ để bảo vệ chân lý.
hong
Bài viết rất hay. Đọc mà thấy thương cho con cháu chúng ta quá. Hành động bỏ cơm của cháu thật tự phát và thấy tủi thân vô cùng. Hãy lên tiếng để ngành giáo dục xem lại cách dạy lịch sử dân tộc. Nào cần đâu chúng ta phải nhồi nhét cho nhiều rồi con cháu mình chẳng biết gì cả. Chi bằng chọn lọc ra cái gì cần dạy thì dạy. Dạy ít nhưng rõ ràng và chất lượng để nắm được những điểm chính của lịch sử DÂN TỘC.
NTT
Toi nghe ke lai rang TQ da giao duc cho tre em ngay tu con la mau giao,tieu hoc phai biet Hoang Sa ,Truong Sa la cua ho roi..Khiep! xem TQ ho day cho con nit ngay tu be nhu the do !!!
Hoàng Diệu
Cần khẩn trương viết và đưa vào sách dạy lịch sử, địa lý của các bậc học những thông tin sâu hơn về Hoàng Sa, Trường Sa để mọi người dân từ bé đến lớn hiểu rõ 2 quần đảo này là thuộc chủ quyền của Việt Nam.
Haòng hà
Bài viết thật là hay. Người Việt chúng ta nên siết chặt tay, đoàn kết hơn nữa, để TQ biết rằng dân tộc chúng ta quyết không cam chịu bị chèn ép. Mong Thanh Niên có thêm nhiều bài viết khơi gợi lòng tự hào dân tộc hơn nữa. Cám ơn
Trần Việt Nam
Tôi nghĩ các Bộ ngành nên phối hợp với nhau, cùng với nhiều học giả, các nhà nghiên cứu biên soạn sổ tay về chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Mỗi người dân Việt Nam đều được trang bị một cuốn bên mình, vừa nắm được lí lẽ, bằng chứng “không thể chối cãi”, cũng vừa lưu giữ hình ảnh Hoàng Sa và Trường Sa trong tim.
trần minh
Sự bành trướng bá quyền trong lịch sử phát triển của đất nước họ đã ăn sâu, trở thành bản chất và tư tưởng của ngàn đời của họ, chúng ta không cần học hỏi điều này, cái chính là chúng chỉ cho người Mỹ biết rằng bản chất của họ là như vậy và đừng nghe họ nói.
V Thương
Bài viết rất hay. Năm 2007, lúc đó tôi gần 40 tuổi, có thâm niêm làm việc cho một công ty TQ, lần đầu tiên trong cuộc đời tôi mới biết là TQ chiếm đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, và lúc đó tôi cũng mới biết là bấy lây nay TQ luôn chèn ép Việt Nam về đường biên giới, biển đảo. Tôi nhớ mình đã nuốt nước mắt khi đọc bài viết đăng trên Báo Tuổi trẻ. Tôi giận vì bao năm ngồi ghế nhà trường (trung học, đại học), tôi chưa từng biết về điều ấy. Trước đó tôi luôn trung thành và quý mến sếp tôi (người TQ), tôi tiếc và hận vì điều đó lắm. Sau khi đọc tin và biết rõ sự thật, tôi thay đổi thái độ hoàn toàn, mặc dù chưa chuyển chổ làm, nhưng tôi chỉ coi cty như chỗ để kiếm tiền, tôi chỉ làm việc sòng phẳng với mức lương và chẳng màng đến việc cty sẽ có lời hay lỗ. Vì họ là TQ mà!
David Cruise
Trường hợp này cũng đã từng xảy ra đối với mình. Trước đây mình cũng đã từng nhiều lần tranh cãi với một đồng nghiệp người Philippines về quần đảo Trường Sa. Anh chàng này tự xưng quần đảo Trường Sa thuộc về chủ quyền của Philippines. Nhưng do mình luôn tự cập nhật, tìm hiểu trên các phương tiện truyền thông, internet, nên cũng có một chút ít cơ sở để chứng minh quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam về phương diện lịch sử cũng như địa lý. Tuy nhiên, mình đồng tình với tác giả của bài viết ” Không thể chậm trễ “. Trước đây khi còn học từ bậc tiểu học đến trung học phổ thông, hình ảnh của quần đảo Trường Sa và hoàng Sa chưa được khắc họa một cách rõ nét nhằm khơi dậy lòng tự hào và sự thiêng liêng trong mỗi con người Việt đối với quần đảo Trường Sa. Hy vọng trong tương lai gần, hình ảnh của Trường Sa và Hoàng Sa sẽ luôn đồng hành cùng các em học sinh, thế hệ sẽ mãi đấu tranh không ngừng để gìn giữ và bảo vệ 2 quần đảo thiêng liêng này.
ngọc
Thanh niên bây giờ mới dám đăng bài về loại đề tài này à ? Dũng cảm đấy, cố lên !
colenao
Bài viết nói rất đúng vấn đề và đó cũng là bâng khuâng thắc mắc của rất nhiều người. Sách giáo khoa của chúng ta chưa phản ánh đầy đủ, chính xác, trung thực các giai đoạn, sự kiện lịch sử. Qua đây mới thấy vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa là nỗi đau của người Việt Nam. Thiết nghĩ, Chính phủ cần huy động tối đa nguồn lực của các Bộ, ngành để tuyên truyền, khẳng định thực sự Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam.
+ + + + +
Ngay từ bây giờ

Để vẽ bản đồ thế giới, Hội Địa lý quốc gia Mỹ (NGS) nhận thấy vùng biển Đông có nhiều tranh chấp nên đã gửi thư tham khảo chính quyền Việt Nam và Trung Quốc. Trong khi không nhận được phản hồi từ Việt Nam, NGS được Trung Quốc mời tới thăm Hoàng Sa, quần đảo thuộc chủ quyền Việt Nam nhưng bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép.

Kết quả là NGS công bố một bản đồ với ghi chú Hoàng Sa thuộc Trung Quốc, một sự nhầm lẫn cực kỳ tai hại đối với Việt Nam mà NGS về sau đã đính chính khi phía VN lên tiếng phản đối.

Câu chuyện trên – được ông Nguyễn Duy An, một người Mỹ gốc Việt giữ chức Phó chủ tịch NGS, thuật lại – cho chúng ta nhiều suy ngẫm.

Trong khi mưu đồ tuyên truyền yêu sách ngang ngược của Trung Quốc là chuyện xưa như trái đất, thì có một thực tế phải nhìn nhận, đó là chúng ta quá bị động trong việc tuyên truyền chính nghĩa của mình. Không cần tới khi Trung Quốc đẩy mạnh yêu sách “đường lưỡi bò” cũng như ráo riết tuyên truyền ra thế giới những tấm bản đồ, những tài liệu ngụy tạo chủ quyền, chúng ta mới rục rịch tìm kiếm đối sách. Hãy coi việc tuyên truyền chủ quyền, tuyên truyền chính nghĩa Việt Nam là việc bình thường, phải được tiến hành thường xuyên.

Việc tuyên truyền trước hết là cho chính người Việt Nam. Trường Sa, Hoàng Sa là máu thịt của chúng ta, vậy tại sao không đưa những bài học về quá trình thực thi và bảo vệ chủ quyền của cha ông ta, về sự xâm chiếm của ngoại bang trên hai quần đảo đó vào máu thịt mỗi người dân đất Việt, trước hết và cơ bản nhất là bằng những bài giảng trong trường phổ thông? Chúng ta có làm được không, như cách người Nhật đưa vào sách giáo khoa cụm từ “bị chiếm đóng trái phép” khi nói về nhóm đảo Nam Kuril. Chúng ta không ở vào vị trí ủng hộ Nhật hay Nga trong vấn đề Nam Kuril, nhưng cách làm, thái độ của người Nhật là điều chúng ta cần suy ngẫm.

Lỗ hổng ở cấp độ nền tảng đã dẫn tới nhiều hệ lụy. Chẳng hạn, trong khi “Việt Nam có đầy đủ bằng chứng chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa”, thì có một thực tế đáng buồn là số lượng các nghiên cứu khoa học về vấn đề tranh chấp ở biển Đông của tác giả người Việt trong đăng tải trên các tạp chí học thuật uy tín thế giới (trong danh sách ISI) chỉ đếm trên đầu ngón tay, lép vế hoàn toàn so với nghiên cứu cùng loại của tác giả Trung Quốc. TS Nguyễn Hồng Thao, một trong số ít tác giả Việt Nam có nhiều công bố khoa học về tranh chấp biển Đông trên tập san quốc tế, từng nhìn nhận: “Đúng là bài viết của tác giả Việt Nam về Hoàng Sa, Trường Sa còn rất ít. Chúng ta kêu nhiều nhưng nghiên cứu lập luận chặt chẽ thì còn có vấn đề. Việc thiếu các bài viết chất lượng, bảo đảm tính khoa học bằng tiếng Anh trên tạp chí quốc tế không có lợi cho cuộc đấu tranh chung”.

Thực tế hiện nay là, trong vấn đề biển Đông, cả góc độ phổ thông lẫn hàn lâm, thế giới bên ngoài đang tiếp nhận thông tin từ Trung Quốc nhiều hơn so với từ Việt Nam. Mà tâm lý con người là dễ chấp nhận cái phổ biến, thế nên, những luận điệu sai trái của Trung Quốc, được truyền bá bằng chiến lược dài hơi, với những chiến thuật cực kỳ tinh vi, dần dần có nguy cơ sẽ chinh phục số đông thế giới bên ngoài. Hệ quả là, chúng ta trở nên đơn độc dù chính nghĩa thuộc về chúng ta.

Điều này cần phải thay đổi. Trước hết và ngay tức thì, chúng ta cần đưa câu chuyện Hoàng Sa, Trường Sa, biển Đông trở nên dễ tiếp cận hơn đối với mọi người dân, bằng những bài học chi tiết trong sách giáo khoa và nhiều hình thức khác. Những chương trình nghiên cứu biển đảo để công bố ra thế giới cần được tiến hành quyết liệt hơn, với vai trò chủ đạo của nhà nước.

Một trong những điều quan trọng nữa, đó là không chỉ Bộ Ngoại giao lên tiếng phản đối, chúng ta nên xem xét đưa một số vụ việc liên quan tới hành động ngang ngược của Trung Quốc – chẳng hạn bắt bớ ngư dân, phá hoại hoạt động kinh tế của Việt Nam –  ra phân xử bởi các trọng tài quốc tế. Khi vấn đề được đưa ra phân xử, đó là lúc chính nghĩa Việt Nam được nêu bật, sự phi nghĩa của Trung Quốc bị tố cáo. Có như vậy chúng ta mới nhận được nhiều hơn sự chia sẻ từ quốc tế, bằng không, một viễn cảnh đơn độc và lép vế là điều có thể tiên liệu.

Đỗ Hùng

Link: http://www.baomoi.com/Home/DoiNoi-DoiNgoai/www.thanhnien.com.vn/Ngay-tu-bay-gio/8182937.epi

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: