Khi cựu sinh viên phát biểu với tư cách … bí thư tỉnh ủy

1 sự việc xảy ra tại lễ kỷ niệm 55 năm ngày thành lập khoa văn, Đại học Tổng hợp Huế

1. Bí thư Tỉnh uỷ Khánh Hoà “dạy khôn” ở Đại học khoa học Huế

Hà Văn Thịnh

Trường tôi, vừa làm lễ kỷ niệm 55 năm ngày thành lập – tức là tính từ khi ông Ngô Đình Diệm và Linh mục Cao Văn Luận đã lập nên cái trường này (1957-2012). Tất nhiên, về dự hội trường chỉ toàn những người sinh sau muộn mằn, đến với Huế sau năm 1975.

Trước khi làm Lễ chính thức Kỷ niệm (19.4.2012), cả trường náo nức rằng thì là khoa Văn là oai nhất; rằng thì là thành đạt như khoa văn, Đại học Tổng hợp Huế (nay là ĐHKH) chỉ có một mà thôi. Nguyên do, rất chi là giản dị: Một cựu giảng viên của khoa là ông Lương Ngọc Bính, đương kim bí thư tỉnh ủy Quảng Bình; một là Lê Thanh Quang, cựu sinh viên khóa 3, đương kim bí thư tỉnh ủy Khánh Hòa!

Từ cổ chí kim, sánh về mức độ “thành đạt”, khoa Văn Đại học Tổng hợp Huế chỉ thua có Harvard. Chính vì thế nên sự náo nức của thăng hoa thì gần như thành lố, sự mê say của cái yêu chưa đúng chỗ, cái đúng gần lắm với sai, cứ việc băng hoa, băng nụ đến tẽn tò. Ai chẳng thích con em mình, học trò mình, cán bộ cũ của mình đem tới nhiều tình yêu và cơ hội để ngẩng cao hơn cái…lầm lũi và cái dở với đời?

Hôm làm lễ tại Nhà Văn hóa Trung tâm tỉnh Thừa Thiên Huế, ông Lương Ngọc Bính, bí thư QB, đến nhắc với ông Phó Hiệu trưởng trường ĐHKH rằng khi giới thiệu, phải nhớ bí thư tỉnh ủy là Ủy viên Trung ương Đảng đấy. Chẳng lẽ, nếu thiếu, quên giới thiệu cái chức Ủy viên Trung ương Đảng, địa vị của ông bí thư QB có kém đi chăng?

Tiếp đó, ông Lê Thanh Quang, cựu sinh viên khóa 3, Bí thư tỉnh ủy Khánh Hòa nói chắc nịch rằng ông ta giỏi, thành đạt như hôm nay  là nhờ giảng viên thỉnh giảng từ Hà Nội(?) Nguyên văn: “Chúng tôi được học các giáo viên từ Hà Nội vào hết”. Nói như thế chẳng khác gì cho các thầy cô giáo cũ của ông một cái tát âm vang rạo rực giữa gian bảy của mặt trời. Các vị không có công lao gì đâu nhé. Đào tạo tôi “nên người” toàn là Hà Nội và chỉ Hà Nội mà thôi. Ông Quang bí thư hình như thích lẳng lơ với sự thật nên ông nói tiếp rằng, khoa văn ngày nay tuyển nhiều quá, nên tuyển ít thôi. Thì ra, ông quay lại kỷ niệm để dạy bảo các thầy cô. Các thầy cô có biết gì cái chuyện tuyển sinh viên nhiều hay ít. Đó là trách nhiệm của ông Bộ trưởng Bộ GD-ĐT cơ mà? Nói như thế vẫn chưa đã, vì ông Lê Thanh Quang đế thiên đế thích cái căn bệnh răn dạy cuộc đời, nên cứ nghênh ngang nói tiếp: “Tôi xin kể một câu chuyện. Có một sinh viên (mới) hỏi tôi rằng, vì sao ngày xưa anh giỏi thế, học chi biết nấy, chẳng cần dối gian, đằng đãi bao giờ”? Tôi trả lời rằng vì ngày xưa được học nhiều thầy giỏi nên khác với ngày nay(!)? Câu trả lời này xét về điểm số tặng cho nhân cách của cán bộ khoa văn là không thể nào so sánh nổi. Xét về mặt nhân học, XHH, là nỗi đớn đau còn mãi đến… muôn đời; bởi dù có ngu chi đi nữa, ai cũng phải nhất định – buộc phải biết rằng, ông Lê Thanh Quang hàm ý “tri ân” các thầy giáo cũ là, nếu tôi đây có thành đạt, thành bí thư tỉnh ủy như bây giờ, không phải do công lao các thầy cô của Đại học Khoa học Huế mà là, nhờ công ơn của những người thầy giỏi giang ngoài Hà Nội; và, Đại học Khoa học Huế, trình độ chỉ có thế thôi cà, nếu không muốn nói là kém….

Buồn và đau đớn, tôi hỏi Nguyễn Thế Thịnh (NTT) – Trưởng đại diện báo Thanh Niên tại miền Trung, một câu, đại ý: “Anh nghĩ sao về cái văn hóa bí thư”? NTT nói rằng, một, thầy cứ viết nguyên xi cuộc trao đổi này, bởi nỗi đau không ai chịu nổi phải được “giải mã’, được hiểu rõ ràng. Hai, em đau nhất là câu anh Lê Thanh Quang nói, hồi trước “các thầy Hà Nội dạy HẾT”. Chẳng có ai lại tàn nhẫn với thầy cô giáo cũ của mình như thế. Ba, anh Lê Thanh Quang quen dạy đời rồi hay sao ấy nên anh ấy quên, nhầm chỗ đến thậm nguy. Anh ấy đến Huế không phải với tư cách là người RĂN DẠY các thầy cô mà phải là người học trò về báo hiếu, báo lễ với thầy. Thành đạt rồi đến, rồi vênh vang, rồi chỉ đạo, rồi dạy bảo – đó không thể là văn hóa học trò…

Tôi hỏi PGS.TS H.V.H. rằng chuyện như thế, anh nghĩ sao? Thầy H. nói, em nhận được hàng chục cuộc điện thoại phàn nàn về cái bài giảng đạo đức của ông bí thư tỉnh ủy Khánh Hòa, nhưng biết làm sao thầy ơi. Chuyện như thế, giống thế và nhiều lắm thế, có đầy rẫy trong cuộc đời này…

Link:  http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4410-bi-thu-tinh-uy-khanh-hoa-qday-khonq-o-dai-hoc-khoa-hoc-hue.html

+ + + + +

2. Khi cựu sinh viên là…bí thư tỉnh ủy

Chiều 19.4, cựu sinh viên Văn khoa về hội khoa tại Nhà Văn hóa Trung tâm TP Huế. Có hai chuyện rất ấn tượng: Một là phát biểu của thầy Lê Tài Thuận; hai là phát biểu của Lê Thanh Quang. Chuyện Lê Tài Thuận nói rất hay sẽ đề cập vào dịp khác, nay kể chuyện Lê Thanh Quang.

Lê Thanh Quang được giới thiệu là là sinh viên Văn K3, nay là Bí thư Tỉnh ủy Khánh Hòa (còn thiếu  Ủy viên TƯ Đảng), thay mặt cựu sinh viên lên phát biểu. Quang nói thế này:

Tôi không định phát biểu nhưng vì ban tổ chức giới thiệu nên thôi, phát biểu luôn. Rồi nói đại ý, ngày trước, thế hệ chúng tôi mỗi khóa chỉ tuyển sinh một lớp; mỗi lớp lại chỉ 20-30 người nên đầu vào rất chất lượng. Tụi tôi lại được học với toàn giáo sư từ Hà Nội vào thỉnh giảng nên sinh viên tốt nghiệp cũng rất chất lượng. Bây giờ tôi thấy nhà trường tuyển nhiều quá. Rồi anh khuyên: theo tôi không nên tuyển nhiều vì tuyển nhiều chất lượng sẽ không cao.

Kết thúc, anh kể một chuyện vui: Có một ông thầy dạy học trò, thấy học trò không hiểu, ổng hỏi: “Sao thầy nói mãi mà em không hiểu. Ngày xưa thầy của thầy chỉ cần nói một câu là thầy hiểu liền!”. Cậu học trò gãi đầu gãi tai, đoạn thủng thẳng đáp lại: “Thầy may mắn hơn em là ngày xưa thầy gặp được thầy giỏi!”.

Hết. (Hì hì, chuyện hay nổi mề đay!)

Ngày hôm sau, 20.4, trường ĐHKH  tổ chức kỷ niệm, câu chuyện trên được bàn tán râm ran, thành đề tài chính. Thầy cũng bực mà sinh viên cũng bực. Thầy thì nói, thằng Quang nói thế là nó không coi thầy trường này ra gì (nó giỏi là nhờ học các giáo sư từ Hà Nội), sinh viên đang học thì giận vì anh Quang không coi bọn trẻ ra gì (tuyển nhiều nên không chất lượng), lại gặp thầy…không được như thầy của thầy.

Tui không bàn đúng sai, chỉ nghĩ trong bụng: Quang nhầm mẹ nó rồi. Về dự hội khoa và phát biểu với tư cách cựu sinh viên nhưng nó nhầm là nó đang phát biểu với tư cách là…bí thư tỉnh ủy!

(Chuyện này chắc ở trong tỉnh nó nó đã kể nhiều lần khi phát biểu ở các hội nghị về giáo dục).

Link:  http://vn.360plus.yahoo.com/thinhbabel/article?mid=15838

+ + + + +

3. Ông Hà Văn Thịnh đại ngôn rồi!

Tú Mài

VHNA: Ngày 22.4.2012, VHNA có đăng bài của Hà Văn Thịnh bàn về một ý kiến  phát biểu của một đại biểu tại lễ kỉ niệm 55 thành lập khoa văn Đại học khoa học Huế. Chúng tôi  được biết ông Nguyễn Thế Thịnh cũng có một bài viết về câu chuyện này

Để bạn đọc có cái nhìn khác hơn, chúng tôi đăng bài của tác giả Tú Mài gửi trao đổi về bài Bí thư tỉnh ủy Khánh Hòa “dạy khôn” ở Đại học khoa học Huế của Hà Văn Thịnh  đăng trên Văn hóa Nghệ An

Tôi là cựu sinh viên khoa Văn, trực tiếp dự Lễ kỷ niệm 55 xây dựng và phát triển của Khoa, ngồi từ đầu đến cuối buổi lễ tại Trung tâm văn hóa thông tin Tỉnh. Buổi Lễ nhanh, gọn, xúc động và hào hứng. Những người phát biểu hôm đó đều tránh được kiểu hành chính máy móc, khuôn sáo, ngược lại mỗi người trình bày một suy nghĩ riêng, một cách nói riêng, rất ấn tượng. Tôi không cảm nhận ý tưởng của Ông Lê Thanh Quang như ông Hà Văn Thịnh. Khi đọc bài viết của ông Thịnh trên báo Văn hóa Nghệ An, tôi thấy ông Thịnh đã vi phạm ba điều cơ bản:

Thứ nhất, ông Thịnh không dự trực tiếp buổi Lễ sao có thể trích dẫn ý của người ta trong ngoặc kép (tôi tin chắc ông Thịnh không có băng ghi âm). Do vậy, những trích dẫn trong ngoặc kép của ông Thịnh không có gì chính xác. Là người cầm bút, ông Thịnh đã vi phạm một nguyên tắc cơ bản.

Thứ hai, từ chỗ trích dẫn không chính xác, ông Thịnh suy diễn tùy tiện, chủ quan, cho nên không tránh khỏi hàm hồ, quy kết người khác bằng những đại ngôn. Đó là điều tối kỵ.

Thứ ba, ngay từ đầu bài viết ông dẫn chuyện khoa Văn hí hửng vì có nhiều người thành đạt về dự Hội Khoa, đoạn sau lại móc nối ý kiến của ông Quang để hàm ý chê thầy trò khoa Văn. Đó cũng là điều tối kỵ.

Bây giờ, tôi xin lấy cái cái sự hiểu biết non cạn của mình để giải mã cái ý tưởng trong câu chuyện ngụ ngôn hiện đại của ông Quang. Câu chuyện do ông Quang kể như sau: Có một ông thầy dạy học trò, nói mãi mà học trò vẫn không hiểu, thầy mới hỏi: – Sao thầy dạy mãi mà em vẫn không hiểu. Ngày xưa thầy của thầy chỉ nói một lần là thầy đã hiểu. Cậu học trò sau một hồi suy nghĩ mới thưa rằng: – Thưa thầy, thầy may mắn hơn em là ngày xưa thầy được học thầy giỏi.

Câu chuyện này, theo tôi hiểu, có mấy ý tưởng như sau:

  1. Người thầy giỏi thì phải có năng lực sư phạm giỏi;
  2. Người học bao giờ cũng muốn mình được học với những ông thầy giỏi;
  3. Muốn có trò giỏi thì phải có thầy giỏi.

Cuối cùng tôi xin nhắc ông Thịnh lời khuyên của các vị tiền nhân: khi giận không nên cầm bút./.

Link:  http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4419-ong-ha-van-thinh-dai-ngon-roi.html

+ + + + +

4. Trao đổi với ông “Tái Mù” và vài người nữa…

Hà Văn Thịnh

Sau khi tôi viết bài phê phán chuyện một cựu sinh viên “dạy khôn” quá trớn khi về thăm trường cũ, có một số người muốn “trị” tôi – tức là bảo vệ cựu SV Quang.

Tôi định không bàn nữa vì dù sao đó cũng là chuyện không hay ho gì, nếu không nói là đáng để đau lòng, nhưng nếu không nói, nói mà ẩn danh thì chỉ là “lòng dũng cảm ở nơi xa” theo cách định vị của câu ngạn ngữ của người da đỏ Bắc Mỹ. Hơn nữa, Văn hóa Nghệ An sợ đứng mũi chịu sào, thành thử tôi đành phải dựa vào cái hơi liều để ném đá qua về cho đời vui hơn…

1. Trước hết, tôi nghĩ và tin rằng ông Tú Mài là người rất sâu sắc, nếu không ông chẳng đề bút danh Tú Mài tức Tái Mù theo cách nói lái của người xứ Nghệ. Tái mù về mặt cơ học – tức là tiến tới mù lòa về kỹ thuật hay tái mù về mặt văn hóa, tức là trở về với mù chữ, tôi không phân định được. Nhưng, thường thì ai dám nhận như thế, đều là người khôn ngoan, xác đáng.

Ông Tái Mù (tôi xin gọi nôm na thế cho gần và tiện theo cách nói của quê tôi) đúng ở chỗ nói rằng tôi đã viết trong cơn nóng giận. Vâng, rất giận. Không ai có quyền phỉ báng thầy cô trường cũ bằng những ẩn dụ tăm tối. Hãy đọc blog của Nguyễn Thế Thịnh sẽ thấy ông cựu SV Quang: “quay lưng lại và đi loẹt quẹt” (đại ý). Sự hợm hĩnh và coi thường, ta đây là cực rõ. Tôi có thể sai về chi tiết, về cái ngoặc kép như ông nói nhưng về cơ bản là tôi đã chuyển tải đúng bản chất của vấn đề. Tại sao là một lãnh đạo mà ông Quang không hiểu rằng ngày xưa tuyển ít vì dân số ít, dân trí thấp; ngày nay dân số tăng gấp đôi thì tuyển đầu vào nhiều là lẽ đương nhiên? Chẳng có cơ sở nào để nói sinh viên thời nay ngu dốt hơn ngày xưa. Theo tôi biết chắc chắn, thế hệ trẻ bây giờ giỏi và sâu sắc lắm. Nếu họ không giỏi hơn thì chẳng khác gì nói đất nước đang lụi tàn. Hay ông cựu SV muốn ám chỉ là “Hãy để cho ngày hôm nay lụi tàn” (Let’s The Day Perish), như tên của một cuốn sách của nhà văn Mỹ nổi tiếng?

2. Ông cựu SV Quang không chỉ xử sự không đúng với giảng viên trong trường khi “dạy khôn” mà còn không phải với nhiều người đã chết. Theo số liệu tôi có, khoa Văn Đại học Tổng hợp Huế có tỷ lệ cán bộ, sinh viên hưởng dương nhiều nhất trường. Những người đó, công lao của họ như thầy Hồ Tấn Trai, thầy Nguyễn Đình Thảng, thầy Lê Xuân Việt, thầy Tạ Đình Nam, cô Phan Hồng Minh, không còn sống trên cõi đời này. Một khoa có vài chục cán bộ mà chết sớm đến 5 người là tỷ lệ rất cao, rất đỗi xót xa. Đó là chưa kể thầy Vương Hữu Lễ, PGS đầu tiên của Đại học Tổng hợp Huế bị tai biến mạch máu não (coi như “chết” về khoa học) là một trong những người tôi hết sức kinh trọng bởi trí tuệ mẫn tiệp. Không hiểu khi cựu SV về vui chơi, kỷ niệm, có dành ra ít phút để tưởng niệm những người đó không? Một người nữa vô cùng bức xúc về chuyện này là thầy Phan Đăng – hai lần đến Harvard nghiên cứu, giảng dạy. Sáng 23.4, thầy Phan Đăng nói đi nói lại với tôi rằng đó là cái tát vào cả nền giáo dục đại học. Tôi đính chính, rằng không phải, chỉ trường ta thôi. Thầy Đăng nói tôi dốt nát, chẳng hiểu chi cái thâm thúy và cùng tận của cuộc đời(!) Thầy Đăng đã nhắc đi nhắc lại 3 lần ý kiến trên. Nói nôm na là thầy Đăng chê tôi dốt, chậm hiểu. Nói chính xác như cựu SV Quang: Thầy kém quá nên nói tôi không hiểu, nếu gặp thầy giỏi hơn thầy Đăng thì tôi đã hiểu lâu rồi(!) Có đúng vậy không cà? Câu chuyện trên có thầy giáo khoa Văn là Nguyễn Hồng Dũng và các thầy giáo khoa khác chứng kiến.

3. Một số người cho rằng cựu SV Quang là người hiếm có thời nay, là thẳng thắn, là chính trực… Tôi không hề tin bởi đó là sự công kênh quá tức cười. Hãy lên Google, thử bấm coi: Một trong 10 tỉnh đứng đầu về nhiều sự lùm xùm tai tiếng, làm báo chí tốn nhiều giấy mực nhất trong mấy năm qua. Có cần tôi kể về những vụ việc động trời như Rusalka, (SGGP ngày 4.5.2006 cho biết ít nhất có 13 quan chức liên quan), cảng Vân Phong thiệt hại 160 triệu USD/năm (Toàn cảnh Biển, 13.11.2011); chuyện cáp treo bất chấp đường vô cảng, phá miếu thờ chữ nghĩa để xây trụ sở…, mà ai cũng biết không? Chẳng lẽ cán bộ lãnh đạo chẳng có chút trách nhiệm nào sao?

Đó là tôi chưa kể đến chuyện ông cựu SV thậm sai về logic: Ông cứ ngỡ ông là người thành đạt(!). Cha mẹ ơi, ông ta chỉ thành đạt về đường quan lộ, còn là người thất bại về văn chương – bởi theo tôi biết, ông ta chẳng có gì nhiều cho tôi và những người khác đọc. Chuyện đời không được phép nhầm lẫn. Thành đạt của KHOA VĂN phải hiểu theo nghĩa là những gì thuộc văn chương. Còn chuyện khác thì chỉ liên quan đến cái éo le, phức tạp của đời mà thôi…

Tôi còn muốn tranh luận thêm nữa nhưng không có thì giờ. Đành phải nhắc ông rằng: Một đồng liêu là Nguyễn Thế Thịnh mà còn bức xúc như thế (tôi không đủ khả năng để mềm mỏng, vừa phải như NTT) thì câu chuyện là rất đáng buồn. Ông nghĩ sao khi cả 4 người (cha, mẹ, hai con) trong gia đình NTT đều là cựu SV và đương kim SV của khoa Văn mà vẫn phải nói? Những cái gọi là sai của tôi chỉ là vấn đề kỹ thuật bởi tôi luôn không biết cách nhẹ nhàng. Tôi sẽ không tranh luận tiếp trừ phi có tên thật, địa chỉ thật của Tú Mài – Tái Mù, tôi muốn thấy lòng dũng cảm ở rất gần…

Link:   http://www.vanhoanghean.com.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4426-trao-doi-voi-ong-tai-mu-va-vai-nguoi-nua.html

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: