Đất nước những tháng năm thật buồn – Nguyễn Khoa Điềm

Đất nước những tháng năm thật buồn – Nguyễn Khoa Điềm

Đất nước những năm thật buồn

Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt

Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành

Như kẻ khát nước qua sa mạc

Chung quanh yên ắng cả

Ngoài đường nhựa vắng tiếng xe lại qua

Người giàu, người nghèo đều ngủ

Cả bầy ve vừa lột xác

Sao mình thức ?

Sao mình mải mê đeo đuổi một ngày mai tốt lành ?

Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội

Có còn bay trong đêm

Sớm mai còn giữ được màu đỏ ?

Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng

Mong gặp một con cá hanh khác ?

Bao giờ buổi sáng, buổi chiều nhìn ra đường

Thấy mọi người nhẹ nhàng, vui tươi

Ấm áp ly cà phê sớm

Các bà các cô khỏe mạnh yêu đời

Hớn hở tập thể dục

Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má

Không phải gạt vội vì xấu hổ

Ngước mắt, tin yêu mọi người

Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta

Trong không gian đầy sợ hãi ?

Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh

Đời đời an ủi

Cho người đã khuất và người sống hôm nay …

22.4.2013

Link:   http://quechoa.vn/2013/04/22/dat-nuoc-nhung-thang-nam-that-buon/

or:  http://maithanhhaiddk.blogspot.com/2013/04/at-nuoc-nhung-thang-nam-that-buon.html

http://xuandienhannom.blogspot.com/2013/04/nguyen-khoa-iem-at-nuoc-nhung-thang-nam.html

http://dohoang.vnweblogs.com/post/3360/414334

+ + + + +

Điềm ơi!
Lê Duy Phương
Viết sau khi đọc bài thơ “Đất nước những tháng năm thật buồn thật buồn” của Nguyễn Khoa Điềm

Khi Điềm còn ở trên cao

Cái buồn thế sự đã vào chúng tôi

Bây giờ trời đã chiều rồi

Ngẫn ra thì muộn khóc cười làm chi

Phố phường vẫn lắm người đi

Hoa vẫn nở chẳng có gì khác đâu

Khác là ở chốn xa sâu

Trẻ em đi học không cầu qua sông

Khác là tận ngoài biển đông

Chủ quyền ta họ nói không lâp lờ

Riêng màu đỏ của ngọn cờ

Ở Đại Nội hay biển bờ xa xôi

Vẫn luôn phơi phới đỏ tươi

Nhạt là nhạt ở tình người Điềm ơi

Link:   http://quechoa.vn/2013/04/23/diem-oi/#more-36521

http://hoangquang1.wordpress.com/2013/04/23/dat-nuoc-nhung-thang-nam-that-buon/

+ + + + +

Tổ Quốc nhìn từ hai bài thơ của Nguyễn Khoa Điềm và Trần Mạnh Hảo  – Đỗ Trường

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: